Vạn vật không lên tiên - Chương 483: Tiếng Vọng Của Bản Chất: Bài Học Đầu Tiên
Bạch Hổ Lão Tổ không nói, chỉ khẽ gầm gừ một tiếng, âm thanh đó vang vọng khắp khu rừng, không phải là lời thách thức, mà là một lời tuyên bố. Rồi nó bước đi, thân hình khổng lồ hòa vào màn sương đang dần tan, mang theo một quyết định thay đổi cả một kỷ nguyên. Con đường mới, con đường của sự cân bằng bản chất, đã thực sự bắt đầu.
Tần Mặc và Tô Lam dõi theo bóng dáng Bạch Hổ Lão Tổ khuất dần vào màn sương sớm, nơi những tán lá cây cổ thụ còn đọng sương đêm lấp lánh như hàng vạn viên ngọc quý dưới ánh bình minh. Hắc Phong bên cạnh hắn, khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự mãn nguyện sâu sắc. Tiếng gầm gừ hài lòng của nó như một sự khẳng định cho những gì họ vừa chứng kiến. Tần Mặc cảm nhận được nguồn năng lượng mạnh mẽ và thuần khiết đang trỗi dậy trong lòng Huyền Vực, một sự thay đổi tinh tế nhưng đầy hứa hẹn.
“Ý chí tồn tại của vạn vật… luôn tìm ra con đường của riêng mình,” Tần Mặc khẽ nhắc lại lời mình đã nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía rừng sâu, nơi Bạch Hổ Lão Tổ vừa biến mất. Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy tận cùng bản chất của mọi tạo vật. “Linh Hươu non ấy đã cho chúng ta thấy, sức mạnh không chỉ đến từ linh lực hay hình hài con người, mà còn đến từ bản chất nguyên thủy, từ sự thích nghi và trí tuệ bản năng. Và Bạch Hổ Lão Tổ, đã cảm nhận được điều đó.”
Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc trước những gì đã diễn ra. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc thay đổi suy nghĩ của nhiều tu sĩ, nhiều thế lực, nhưng việc nhìn thấy một thần thú cổ lão, một tồn tại uy nghiêm như Bạch Hổ Lão Tổ, từ bỏ khát vọng "nhân hóa" đã ăn sâu vào tâm khảm hàng ngàn năm chỉ sau một khoảnh khắc chiêm nghiệm, là một điều hoàn toàn khác biệt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong trường “ý chí” của Bạch Hổ Lão Tổ, một sự rung động tinh tế, như một bức tường vững chắc đang dần nứt vỡ, để lộ ra một dòng chảy mới, mạnh mẽ và thuần khiết hơn. Nàng biết, khoảnh khắc này, dù nhỏ bé trong dòng chảy thời gian của Huyền Vực, nhưng lại là một bước ngoặt quan trọng, một dấu hiệu cho thấy hạt mầm triết lý của Tần Mặc đang thực sự đâm chồi nảy lộc.
Ánh mặt trời bắt đầu len lỏi qua tán lá, chiếu rọi những vệt sáng vàng óng xuống thảm thực vật xanh tươi của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất mới, mùi rêu phong và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, êm đềm nhưng đầy sức sống.
Tần Mặc quay lại, nhìn về phía một khoảng rừng thưa rộng hơn một chút, nơi những tia nắng ban mai có thể xuyên qua dễ dàng hơn. Ở đó, một nhóm linh thú nhỏ đang tập trung. Chúng là những linh thú non, vừa mới bước vào giai đoạn trưởng thành, mang trong mình sự tò mò vô hạn và đôi mắt to tròn, ngây thơ. Có một Mộc Linh nhỏ với tán lá xanh tươi mơn mởn, thân cây còn non tơ nhưng đã toát lên vẻ cứng cỏi. Bên cạnh nó là một Tiểu Lang, bộ lông xám mềm mượt, đôi tai vểnh cao, đôi mắt đen láy đảo liên tục, biểu lộ sự hiếu động và có chút rụt rè. Xa hơn một chút là vài Linh Hươu con, chúng đứng sát vào nhau, đôi mắt tròn xoe nhìn Tần Mặc đầy tò mò. Hắc Phong lẳng lặng đi tới đứng sau Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó tạo nên một bức tường vững chắc, trấn an những linh thú nhỏ.
Tần Mặc bước chậm rãi về phía chúng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không làm xáo động mặt đất. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Trang phục vải thô đơn giản của hắn hòa mình vào màu xanh của rừng, không chút phô trương. Khi đến gần, hắn dừng lại, nhìn từng con linh thú một, ánh mắt bình thản nhưng đầy sự thấu hiểu.
“Các ngươi không cần phải trở thành người, cũng không cần phải hấp thụ linh lực để trở nên mạnh mẽ,” Tần Mặc bắt đầu, giọng điệu bình thản, kiên nhẫn. Lời hắn không mang theo uy áp, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến các linh thú nhỏ nín thở lắng nghe. “Sức mạnh của các ngươi nằm ngay trong bản chất của mình. Một cái cây, sức mạnh của nó là gì? Một con sói, sức mạnh của nó là gì? Không phải là trở thành một thứ khác, mà là hiểu rõ và phát huy tận cùng cái ‘là chính mình’ đó.”
Một vài linh thú nhỏ khẽ cựa quậy, có vẻ bối rối trước những lời này. Chúng đã quen với những câu chuyện về việc tu luyện linh lực, về việc “nhân hóa” để đạt được sức mạnh tối thượng. Khái niệm “sức mạnh nằm trong bản chất” có vẻ xa lạ và trừu tượng đối với chúng. Mộc Linh nhỏ khẽ xào xạc lá, như thể đang cố gắng tiêu hóa những điều Tần Mặc vừa nói. Tiểu Lang gầm gừ nhẹ, đôi tai cụp xuống một chút, có lẽ vì không hiểu hết ý nghĩa sâu xa.
Tô Lam đứng phía sau, nàng khẽ thì thầm với Hắc Phong, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy ngẫm: “Cách tiếp cận này… thật sự khác biệt. Trong thế giới tu hành, mọi thứ đều hướng về việc thay đổi, biến hóa để trở nên mạnh hơn. Tần Mặc lại đi ngược lại, hướng về sự nguyên bản.”
Hắc Phong khẽ lắc đầu, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ thấu hiểu. Nó đã đi theo Tần Mặc đủ lâu để hiểu rằng con đường của hắn, dù khác biệt, lại là con đường duy nhất có thể mang lại sự cân bằng thực sự cho Huyền Vực.
Tần Mặc không vội vã. Hắn biết rằng những hạt mầm triết lý cần thời gian để nảy mầm trong tâm trí non nớt của các linh thú. Hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi giữa chúng, mỗi bước đi đều cẩn trọng. Hắn đặt tay lên tán lá xanh non của Mộc Linh. “Ngươi, Mộc Linh nhỏ,” hắn nói, giọng nhẹ như gió thoảng. “Sức mạnh của ngươi là sự kiên cường của rễ bám sâu vào đất mẹ, là sự vươn cao đón ánh mặt trời, là sự dẻo dai của cành lá trước gió bão. Ngươi không cần phải chạy nhảy như một con thú, hay bay lượn như một loài chim. Ngươi là cây, và đó là sức mạnh lớn nhất của ngươi.”
Khi tay Tần Mặc chạm vào Mộc Linh, một luồng ý niệm ấm áp, rõ ràng truyền vào thân cây non. Mộc Linh khẽ rung rinh, những chiếc lá xanh tươi như đang hít thở sâu hơn, hấp thụ ánh sáng và sinh khí từ đất trời một cách mãnh liệt hơn. Nó cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với mặt đất dưới rễ, với không khí xung quanh, một cảm giác mà nó chưa từng nhận ra rõ ràng đến thế.
Kế đến, Tần Mặc cúi xuống bên cạnh Tiểu Lang. Hắn khẽ vuốt ve bộ lông xám mềm mượt của nó, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay. “Ngươi, Tiểu Lang,” Tần Mặc tiếp lời, “Sức mạnh của ngươi là sự nhạy bén của khứu giác, là tốc độ của đôi chân, là sự tinh ranh của trí óc khi săn mồi. Ngươi không cần phải đứng yên như một cái cây, hay nói chuyện như con người. Ngươi là sói, và trong bản chất sói của ngươi, có một sức mạnh vô song.”
Tiểu Lang khẽ rên rỉ, không còn là tiếng gầm gừ bối rối mà là một âm thanh tò mò, có chút phấn khích. Nó cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tần Mặc, không chỉ là hơi ấm thể chất mà còn là một làn sóng ý niệm, như thể có một cánh cửa mới vừa mở ra trong tâm trí non nớt của nó. Đôi mắt đen láy của nó nhìn Tần Mặc đầy tập trung, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng lời hắn nói.
Tần Mặc tiếp tục với những Linh Hươu con, và những linh thú nhỏ khác trong nhóm. Mỗi lần hắn chạm vào một linh thú, mỗi lời hắn nói, đều là một sự thức tỉnh nhẹ nhàng, một lời mời gọi chúng nhìn sâu vào bên trong bản chất của mình. Hắn không dùng bất kỳ linh lực nào, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc và khả năng thấu hiểu “ý chí tồn tại” của vạn vật, để truyền đạt thông điệp của mình.
Buổi sáng trôi qua thật chậm rãi, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền đất rừng. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo vẫn tiếp tục bản hòa tấu bất tận của rừng già. Không khí giữa trưa trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn giữ được sự ẩm ướt đặc trưng của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại vẫn thoang thoảng trong gió, hòa quyện với hương vị tươi mát của lá cây. Bầu không khí vẫn rậm rạp, bí ẩn, nhưng giờ đây có thêm một luồng sinh khí mới, một sự tập trung tĩnh lặng từ nhóm linh thú đang được hướng dẫn.
Quá trình hướng dẫn của Tần Mặc tiếp diễn. Hắn không hề nản lòng trước sự bối rối ban đầu của một số linh thú. Hắn biết rằng việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu, dù là mơ hồ hay chưa hình thành rõ ràng, cần sự kiên nhẫn vô hạn. Hắn lặp đi lặp lại những lời giải thích, dùng những ví dụ cụ thể, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của chúng.
“Hãy cảm nhận dòng nhựa sống chảy trong thân thể, sự kết nối của rễ với đất mẹ, sức mạnh của ánh sáng mặt trời mà ngươi hấp thụ,” Tần Mặc nói với Mộc Linh nhỏ, tay hắn vẫn đặt nhẹ lên thân cây non. “Hãy tưởng tượng rễ của ngươi đang lan tỏa sâu hơn vào lòng đất, hút lấy dưỡng chất. Hãy cảm nhận ánh sáng mặt trời đang tràn ngập trong từng chiếc lá, chuyển hóa thành sức sống. Đó không phải là linh lực từ bên ngoài, đó là vật tính của ngươi, là năng lượng của sự sống thuần túy.”
Mộc Linh nhỏ khẽ xào xạc lá, nhưng lần này, âm thanh đó không còn vẻ chán nản hay bối rối. Những chiếc lá xanh tươi của nó dường như đứng thẳng hơn, tán lá vươn rộng hơn một chút, như thể đang cố gắng hấp thụ từng tia nắng vàng óng. Nó cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ thân đến cành, một sự mạnh mẽ trỗi dậy từ sâu thẳm rễ cây. Trước đây, nó chỉ đơn thuần tồn tại, hấp thụ. Giờ đây, nó bắt đầu “hiểu” cách mình tồn tại, và cách mình có thể mạnh mẽ hơn bằng chính cách đó. Nó cảm nhận được một sự kết nối hữu cơ, rõ ràng hơn với mọi thứ xung quanh.
“Gừ… gừ?” Tiểu Lang khẽ gầm gừ nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn Tần Mặc, vẻ mặt vẫn còn chút ngây thơ và không hiểu hết. Nó vẫn chưa thể nắm bắt được những khái niệm trừu tượng như “vật tính” hay “ý chí tồn tại” một cách đầy đủ. Đối với nó, săn mồi, chạy nhảy, gầm gừ là bản năng. Làm thế nào để những bản năng đó trở thành “sức mạnh”?
Tô Lam, với sự nhạy bén của một kiếm khách và sự tinh tế trong việc quan sát, nhận ra sự bối rối của Tiểu Lang. Nàng nhẹ nhàng bước đến gần, cúi người xuống ngang tầm với con sói con. “Hãy lắng nghe anh ấy, Tiểu Lang,” nàng nói, giọng dịu dàng nhưng rõ ràng. “Hãy cảm nhận bản năng của ngươi. Ngươi có thể nghe được tiếng lá rơi từ xa, ngửi thấy mùi con mồi ẩn mình. Đó không phải là linh lực, đó là bản năng của sói. Hãy tập trung vào nó, làm cho nó sắc bén hơn, mạnh mẽ hơn.”
Tần Mặc mỉm cười với Tô Lam, một nụ cười tán thưởng. Nàng đang dần hiểu được cách thức của hắn. Hắn quay lại với Tiểu Lang, khẽ vuốt ve đầu nó. “Đúng vậy, Tiểu Lang. Hãy nhắm mắt lại. Hãy lắng nghe tiếng gió, tiếng suối, tiếng côn trùng. Rồi hãy tìm kiếm một mùi hương. Mùi của một con chuột rừng, hay một con sóc. Hãy tưởng tượng ngươi đang săn mồi. Tận dụng mọi giác quan của mình.”
Tiểu Lang chớp chớp mắt, rồi làm theo lời Tần Mặc. Nó khẽ nhắm hờ đôi mắt đen láy, đôi tai vểnh cao hơn, bắt đầu tập trung. Ban đầu, nó chỉ nghe thấy những âm thanh quen thuộc của rừng. Nhưng rồi, dưới sự hướng dẫn của Tần Mặc, ý chí tồn tại của nó bắt đầu được khơi gợi. Hắn không truyền linh lực, không dùng thần thông, chỉ là những ý niệm về sự tập trung, về việc tin tưởng vào bản năng. Hắn giúp nó loại bỏ những tạp niệm, những suy nghĩ về “linh lực” hay “nhân hóa” mà nó có thể đã nghe loáng thoáng đâu đó.
Dần dần, sự thay đổi bắt đầu xuất hiện. Mộc Linh nhỏ, dưới ánh nắng mặt trời chiếu thẳng, không còn vẻ uể oải. Những chiếc lá của nó vươn ra xa hơn, xanh mướt hơn, dường như đang tràn đầy sinh lực. Khi một cơn gió nhẹ thổi qua, thay vì lay động yếu ớt, thân cây non của nó lại thể hiện một sự dẻo dai đáng kinh ngạc, như một chiến binh nhỏ đang chống chọi.
Về phía Tiểu Lang, sau một lúc tập trung, nó đột nhiên mở to đôi mắt, đôi tai vểnh cao hơn hẳn, hướng về phía tây bắc của khu rừng. Ánh mắt nó trở nên sắc bén, tập trung, không còn vẻ ngây thơ như trước. Nó khẽ rên rỉ, rồi cụp đầu xuống, bắt đầu đánh hơi mặt đất, rồi ngẩng lên, đôi mắt như nhìn xuyên qua những tán lá rậm rạp về một điểm xa xăm.
“Nó đã cảm nhận được điều gì đó,” Tô Lam thì thầm, ánh mắt nàng dõi theo Tiểu Lang đầy kinh ngạc. Nàng có thể cảm nhận được một sự nhạy bén gia tăng rõ rệt trong trường ý chí của con sói con, một sự tinh tường mà trước đây nó không hề có.
Tần Mặc mỉm cười. “Nó đã tìm thấy mùi của một con mồi. Một con sóc, có lẽ. Rất xa, nhưng nó đã cảm nhận được.” Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy sự hài lòng. Đây chính là minh chứng cho triết lý của hắn: sức mạnh không cần phải là linh lực hay sự biến đổi hình hài, mà là sự phát huy tối đa bản chất vốn có.
Các linh thú nhỏ khác trong nhóm cũng dần dần bắt đầu thể hiện những sự thay đổi tương tự. Một Linh Hươu non, trước đây thường rất nhút nhát, giờ đây lại có thể cảm nhận được những rung động nhỏ nhất của mặt đất, báo hiệu sự di chuyển của một đàn kiến hoặc một con rắn trườn qua, phản ứng nhanh hơn với những âm thanh lạ. Một chú chim non, thay vì chỉ hót líu lo vô định, lại bắt đầu có thể phân biệt được các loại tiếng vọng từ xa, xác định được vị trí của những con côn trùng ẩn mình trong tán lá.
Quá trình này không phải là sự tu luyện linh lực, mà là sự “tu luyện vật tính,” sự mài giũa bản năng, sự thức tỉnh ý chí tồn tại sâu thẳm nhất của mỗi loài. Tần Mặc không dạy chúng cách hấp thụ linh khí, mà dạy chúng cách cảm nhận và phát huy năng lượng sống từ chính bản thân và môi trường xung quanh. Hắn không ép buộc chúng trở thành “người,” mà giúp chúng trở thành “chính mình” một cách hoàn hảo nhất. Đây là một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà Huyền Vực đã lãng quên từ rất lâu, một con đường mà Kỷ Nguyên Hiền Giả đã cảnh báo về sự mất mát khi vạn vật đều muốn thành tiên.
Trên một vách đá cao, ẩn mình giữa những bụi cây rậm rạp và những dây leo chằng chịt, Bạch Hổ Lão Tổ dõi mắt xuống khu rừng bên dưới. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, vốn luôn ẩn chứa sự uy nghiêm và trầm tư, giờ đây lại càng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một dòng sông suy nghĩ. Nó đã theo dõi toàn bộ quá trình Tần Mặc hướng dẫn những linh thú nhỏ. Từ vị trí này, nó có thể cảm nhận được những rung động tinh tế, những thay đổi vi diệu trong ý chí của chúng. Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ đá, mang theo mùi không khí trong lành, mùi đá và cây cỏ, nhưng không thể làm phân tán sự tập trung của nó. Bầu không khí nơi vách đá uy nghiêm, tĩnh lặng, tạo điều kiện cho sự chiêm nghiệm sâu sắc.
“Đây… có lẽ nào… là con đường khác? Con đường mà ta đã bỏ quên từ bao đời?” Ý niệm này lướt qua tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó nhớ lại lời Tần Mặc đã nói tại Hội Nghị Rừng Sâu, về việc khám phá “tiềm năng nội tại” của vạn vật. Nó nhớ lại hình ảnh Linh Hươu non kiên cường đã sử dụng trí khôn và bản năng để đánh lạc hướng những Mộc Lâm Thợ Săn, chứ không phải dựa vào linh lực hay khát vọng “nhân hóa” mù quáng. Và giờ đây, nó nhìn thấy Mộc Linh nhỏ đang vươn mình đón nắng với một sinh lực mới, Tiểu Lang đang mài giũa khứu giác và thính giác của mình đến một mức độ tinh tường chưa từng có.
Khát vọng “nhân hóa” đã ăn sâu vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ hàng ngàn năm, là mục tiêu tối thượng mà nó hằng theo đuổi. Nó tin rằng chỉ khi biến thành hình người, nó mới có thể đạt đến cảnh giới tối cao, mới thực sự vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, những gì nó đang chứng kiến lại vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác. Những linh thú non này, chúng không hề hấp thụ linh lực, không hề cố gắng biến đổi hình hài. Chúng chỉ tập trung vào việc trở thành “chính mình” một cách hoàn hảo nhất, và từ đó, sức mạnh của chúng được khơi dậy, không cần phải vay mượn từ bất cứ thứ gì bên ngoài.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ nhắm mắt lại, như thể muốn xua đi những ảo ảnh đã bám rễ trong tâm trí nó từ quá lâu. Nó nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa, những lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, về “Chân Lý Thất Lạc” – rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nó đã từng nghĩ rằng “thành tiên” chỉ đơn thuần là việc hấp thụ linh lực đến cực hạn. Nhưng giờ đây, nó nhận ra rằng “nhân hóa” cũng là một hình thái của sự truy cầu mù quáng, một sự từ bỏ bản chất để chạy theo một hình mẫu duy nhất, một hình mẫu mà có thể không phù hợp với tất cả.
Sự biến đổi của những linh thú nhỏ không hề tạo ra uy áp hay sức mạnh kinh thiên động địa. Thay vào đó, đó là một sự tinh tế, một sự sắc bén hơn trong từng bản năng, một sự kết nối sâu sắc hơn với bản thân và thế giới tự nhiên. Mộc Linh mạnh mẽ hơn vì nó càng trở nên “cây” hơn, Tiểu Lang nhanh nhạy hơn vì nó càng trở nên “sói” hơn. Đó là một sức mạnh bền vững, hòa hợp, không gây ra sự mất cân bằng.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ lắc đầu, bộ lông trắng bạc của nó lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Nó không hành động, chỉ tiếp tục quan sát, sự trầm tư sâu sắc hơn hiện rõ trong ánh mắt. Nó không còn nhìn những linh thú nhỏ với vẻ xa cách của một thần thú cổ lão, mà với một sự tò mò chân thành, một sự suy ngẫm về con đường của chính mình. Sự thay đổi trong ý niệm của nó không phải là một sự từ bỏ đơn thuần, mà là một sự tái định nghĩa, một sự khám phá lại giá trị của bản chất tồn tại.
Nó cảm nhận được một sự giải thoát nhẹ nhàng trong tâm hồn. Niềm khao khát “nhân hóa” đã từng là gông cùm trói buộc nó vào một định nghĩa hẹp hòi về sức mạnh, về sự vĩnh cửu. Giờ đây, gông cùm ấy đang dần nới lỏng, nhường chỗ cho một sự hiểu biết rộng lớn hơn, sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và vị trí của nó trong đó. Nó đã nhìn thấy con đường của riêng mình, không phải là con đường trở thành một thứ khác, mà là con đường trở thành Bạch Hổ Lão Tổ, một tồn tại vĩ đại theo cách riêng của nó, hòa mình vào sự cân bằng của tự nhiên.
Buổi hướng dẫn của Tần Mặc dần kết thúc khi ánh nắng chiều bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng những tán lá cây trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm và mùi hương nồng đượm của đất rừng sau một ngày được sưởi ấm. Tiếng chim hót trở nên trầm bổng hơn, như lời tạm biệt cho một ngày sắp tàn.
Các Linh Thú Trẻ vây quanh Tần Mặc, không còn vẻ bối rối hay e dè. Nhiều con dùng đầu cọ vào chân hắn, những cử chỉ đáng yêu và hồn nhiên biểu lộ sự biết ơn và hưng phấn. Mộc Linh nhỏ vươn những cành lá mềm mại, xanh mướt chạm nhẹ vào tay Tần Mặc, như một lời cảm ơn thầm lặng. Thân cây của nó giờ đây toát lên một vẻ kiên cường hơn, những chiếc lá dường như sáng bóng hơn, tràn đầy sinh lực.
Tiểu Lang thì không ngừng chạy quanh Tần Mặc, tốc độ của nó nhanh nhẹn hơn hẳn lúc đầu. Đôi mắt nó vẫn còn ánh lên sự tinh ranh và nhạy bén, nhưng cũng tràn đầy sự vui mừng. Nó khẽ rên rỉ, rồi dùng đầu cọ vào ống quần Tần Mặc, biểu lộ sự gắn kết và tin tưởng. Những giác quan của nó đã được mài giũa đến một mức độ đáng kinh ngạc chỉ trong vài giờ. Nó có thể nghe thấy tiếng một con bướm đập cánh ở khoảng cách xa hơn, ngửi thấy mùi sương đêm đang bắt đầu ngưng tụ trên lá cây.
“Các ngươi đã làm rất tốt,” Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp nhìn từng linh thú một. Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự khích lệ chân thành. “Hãy nhớ, bản chất của các ngươi là sức mạnh lớn nhất. Đừng bao giờ từ bỏ nó để chạy theo những thứ phù phiếm. Hãy tin tưởng vào chính mình, vào con đường mà bản thân các ngươi đã được định sẵn.”
Tô Lam đứng bên cạnh, nàng cũng nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tích cực rõ rệt trong trường ý chí của những linh thú này. Không có linh lực bùng nổ, không có hào quang chói lọi, nhưng có một sự mạnh mẽ nội tại, một sự cân bằng và hòa hợp sâu sắc đang tỏa ra từ chúng. “Thật kỳ diệu,” nàng nói, giọng đầy thán phục. “Chúng thực sự mạnh mẽ hơn mà không cần linh lực. Một con đường mà ta chưa từng nghĩ tới.”
Hắc Phong khẽ gầm gừ, nhưng đó là một tiếng gầm gừ khẳng định. Nó đã chứng kiến sự biến đổi của Tần Mặc từ một thiếu niên không có linh căn thành một người có thể tác động đến cả ý chí của vạn vật, và giờ đây, nó lại chứng kiến hắn khơi gợi sức mạnh tiềm ẩn trong những linh thú non nớt.
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Tiểu Lang lần cuối, rồi vỗ nhẹ lên tán lá của Mộc Linh. Hắn biết rằng công việc của mình ở đây đã hoàn thành, ít nhất là cho ngày hôm nay. Những hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc chúng tự nảy mầm và phát triển.
Hắn cùng Tô Lam và Hắc Phong lặng lẽ rời đi, để lại nhóm linh thú nhỏ tiếp tục luyện tập và khám phá “vật tính” của mình. Chúng không còn chơi đùa vô tư như trước, mà bắt đầu thực hành những gì Tần Mặc đã hướng dẫn, tập trung vào việc mài giũa giác quan, tăng cường sự kết nối với bản thân và môi trường xung quanh.
Trong màn chiều tà, bóng dáng Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong dần khuất vào những tán cây cổ thụ. Sự thành công của Tần Mặc trong việc hướng dẫn các linh thú nhỏ này sẽ là tiền đề cho việc lan tỏa triết lý “vật tính” sâu rộng hơn trong thế giới linh thú, tạo ra một làn sóng “thức tỉnh” bản chất. Bạch Hổ Lão Tổ, sau những quan sát và suy ngẫm sâu sắc, chắc chắn sẽ sớm có một quyết định quan trọng, không chỉ từ bỏ hoàn toàn khát vọng “nhân hóa” mà còn trở thành một người bảo vệ mạnh mẽ cho triết lý của Tần Mặc, một trụ cột quan trọng trong liên minh linh thú. Việc các linh thú tìm thấy sức mạnh mà không cần linh lực sẽ gây ra sự chú ý và có thể là sự lo ngại từ các thế lực tu sĩ, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả, người đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên. Sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường, và con đường của Tần Mặc có thể là tia hy vọng duy nhất, nhưng cũng là thách thức lớn nhất đối với trật tự hiện tại. Con đường ấy, mới chỉ bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.