Vạn vật không lên tiên - Chương 484: Tiếng Vọng Cổ Xưa: Tranh Luận Giữa Bản Chất và Biến Đổi
Khi Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong khuất bóng trong màn chiều tà, Rừng Nguyên Sinh Bất Tận chìm vào một vẻ tĩnh lặng dị thường. Những rung động của "ý chí tồn tại" từ các Linh Thú Trẻ vẫn còn vương vấn trong không khí, như những sợi tơ mỏng manh dệt nên một bức màn hy vọng. Nhưng sâu thẳm hơn, nơi Bạch Hổ Lão Tổ vẫn còn ẩn mình trên vách đá sừng sững, một luồng tư tưởng phức tạp đang cuộn trào. Nó không còn chỉ là sự nghi hoặc hay băn khoăn, mà là một cơn địa chấn nội tâm, khuấy động những niềm tin đã ăn sâu vào huyết quản qua hàng thiên niên kỷ.
Tần Mặc, dù đã rời đi, vẫn cảm nhận được sự giằng xé đó. Nó không phải là một cảm xúc đơn thuần, mà là sự va chạm của những dòng chảy thời gian, những tiếng vọng của quá khứ đang dội về hiện tại. Hắn khẽ dừng bước, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía vách đá nơi Bạch Hổ Lão Tổ ẩn mình. Tô Lam cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong khí tức của Tần Mặc, nàng cũng dừng lại, ánh mắt dò hỏi.
“Chẳng phải là kết thúc cho hôm nay sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói mang chút băn khoăn.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa từ hắn, nhẹ nhàng bao trùm lấy Tô Lam. Nàng cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, như thể tâm trí mình đang được kéo vào một dòng chảy thời gian xa xưa. Hình ảnh trước mắt nàng thay đổi, Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vẫn hùng vĩ, nhưng có vẻ nguyên sơ hơn, khí tức cổ xưa hơn. Những cây cổ thụ dường như cao lớn hơn, thân cây rêu phong, cành lá sum suê vươn lên che khuất cả bầu trời, chỉ để lại những tia nắng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại nồng nàn. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách không ngớt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nguyên thủy, hoang dã. Bầu không khí nặng mùi đất và cây cỏ, nhưng cũng có một sự trong lành, thuần khiết mà thế giới hiện tại đã dần đánh mất.
Tô Lam kinh ngạc, nàng biết Tần Mặc đang cho nàng thấy một điều gì đó, một ký ức, một sự kiện từ xa xưa. Hắc Phong, vẫn trung thành đứng bên cạnh Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không gian, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia cảnh giác, nhưng rồi cũng dịu lại khi nhìn thấy vẻ bình thản của chủ nhân.
Dưới bóng Cây Thần Cổ Thụ, nơi những tán lá rộng lớn rũ xuống như một chiếc lọng khổng lồ, một nhóm lớn linh thú đang tập trung. Chúng có đủ mọi hình dạng, từ những con thú nhỏ nhắn đến những mãnh thú hùng vĩ, nhưng tất cả đều toát lên một vẻ hồn nhiên, nguyên thủy. Không khí ban đầu có vẻ sôi nổi, nhưng cũng xen lẫn sự tò mò và hoài nghi.
Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh và sắc sảo, vỗ cánh tạo ra một luồng gió mạnh, khiến những chiếc lá xung quanh lay động. Tiếng kêu trong trẻo của nó vang vọng khắp khu rừng, mang theo sự tự tin và niềm vui sướng. Nó không phải là Ngân Loan mà Tô Lam quen thuộc, mà là một tồn tại cổ xưa hơn, mang trong mình sự thuần khiết nguyên bản của chủng tộc Loan.
“Ta không cần hình người để bay cao hơn!” Ngân Loan cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mạnh mẽ, vang vọng khắp khu rừng. “Đôi cánh này, với ý chí thuần khiết của Loan tộc, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật 'nhân hóa' nào! Ta cảm nhận được gió, ta hòa mình vào gió, ta chính là gió. Sức mạnh này không đến từ việc trở thành thứ khác, mà đến từ việc chấp nhận mình là gì!”
Ngay sau đó, Xích Viêm, lúc này là một ngọn lửa bùng cháy nhưng không gây hại, cuộn mình nhảy múa. Khi nó hiện hình thành một cô gái trẻ với mái tóc đỏ rực rỡ như lửa, đôi mắt rực cháy. Nàng mặc váy áo màu cam đỏ, tựa như được dệt từ những tia lửa. Nàng vung tay, một luồng lửa nhỏ nhưng rực rỡ bùng lên, chiếu sáng cả một góc rừng, thu hút sự chú ý của các linh thú xung quanh.
“Ngọn lửa của ta, nó bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết khi ta chấp nhận mình là lửa, không phải cố gắng trở thành một con người biết dùng hỏa pháp!” Xích Viêm hồ hởi nói, giọng nói sôi nổi, tràn đầy năng lượng. “Ta là lửa, ta bùng cháy, ta chiếu sáng, ta thiêu đốt. Đây là bản chất của ta, là ý chí tồn tại của ta! Nó mang lại cho ta sức mạnh mà ta chưa từng nghĩ tới!”
Vài linh thú non khác, những con vật nhỏ bé như một con hươu con với đôi mắt to tròn, một chú sóc nhanh nhẹn, hoặc một con chim nhỏ với bộ lông sặc sỡ, cũng nhao nhao kể về những trải nghiệm tương tự. Chúng không nói được tiếng người, nhưng những tiếng kêu, tiếng hú, tiếng gầm gừ non nớt của chúng đều chứa đựng sự phấn khích, niềm vui và sự tự tin mới mẻ. Chúng đã tìm thấy một con đường, một triết lý mà Tần Mặc (của kỷ nguyên đó) đã gieo mầm, cho phép chúng phát huy tối đa "vật tính" của mình mà không cần phải từ bỏ bản chất. Ánh mắt chúng lấp lánh sự tò mò, đôi khi là cả sự bối rối trước những điều mới lạ này. Bầu không khí xung quanh chúng tràn đầy sinh lực và một niềm hân hoan không thể che giấu. Tần Mặc (hiện tại) và Tô Lam (hiện tại) đứng ở một nơi khuất, chỉ có thể nhìn thấy và cảm nhận. Tô Lam lặng lẽ quan sát, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng chưa bao giờ thấy linh thú nào lại có thể mạnh mẽ đến vậy chỉ bằng cách chấp nhận bản chất của mình.
***
Tuy nhiên, niềm hân hoan đó không kéo dài được lâu. Khi những tiếng reo hò của các linh thú trẻ dần lắng xuống, một luồng khí tức nặng nề, mang theo sự hoài nghi và cảnh giác, bắt đầu lan tỏa trong không khí. Từ một góc khuất, Phong Lang và Long Xà tiến lên phía trước. Chúng không đi nhanh, mà chậm rãi, uy nghiêm, như thể mỗi bước chân đều mang theo sức nặng của thời gian và kinh nghiệm. Phong Lang, với bộ lông xám tro bạc phếch, thân hình gầy guộc nhưng ánh mắt sắc bén, nhe răng nhẹ, tạo ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, như một lời cảnh báo. Tiếng gầm gừ ấy không chỉ là một âm thanh, mà là một sự thể hiện của sự bất mãn sâu sắc, sự hoài nghi không thể che giấu. Đôi mắt vàng rực của nó quét qua Ngân Loan và Xích Viêm, chứa đựng sự khinh thường và cả một chút cay đắng.
“Ngươi nói gì? Giữ bản chất?” Phong Lang cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ chế giễu. Tiếng hú của nó vang vọng, nghe lạnh lẽo và đầy uy lực. “Ngươi có biết bao nhiêu đồng loại của chúng ta đã ngã xuống dưới lưỡi đao của loài người chỉ vì chúng ta không đủ mạnh, không đủ 'khôn ngoan' như họ không? Ngươi có biết bao nhiêu con sói đã bị xé xác, bao nhiêu bầy đàn đã tan tác chỉ vì chúng ta vẫn là sói? Biến thành người mới là con đường sinh tồn và cường đại! Chỉ khi có được hình dáng con người, chúng ta mới có thể học hỏi phép tắc của họ, sử dụng linh lực như họ, và không còn phải sống trong sợ hãi!”
Long Xà, một con rắn khổng lồ với vảy xanh biếc lấp lánh dưới ánh nắng lờ mờ, đôi mắt sắc bén như dao cạo, trườn bò chậm rãi nhưng mạnh mẽ. Mỗi chuyển động của nó đều uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh tiềm ẩn. Nó siết chặt thân mình, tạo ra một tiếng rít đáng sợ, như một lời khẳng định cho lời nói của Phong Lang.
“Ý chí tồn tại? Ta chỉ thấy ý chí yếu đuối của những kẻ không dám đối mặt với sự thay đổi,” Long Xà nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng gió rít qua khe đá. “Hình dạng con người mang đến trí tuệ, phép tắc, và quyền năng mà thú vật không bao giờ có được! Ngươi nói Ngân Loan có thể bay cao hơn? Ngươi nói Xích Viêm có thể bùng cháy mạnh mẽ hơn? Vậy thì sao? Loài người có thể bay lượn trên không trung mà không cần cánh, họ có thể triệu hồi lửa mà không cần là lửa! Đó mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh của sự tiến hóa, của sự vượt thoát khỏi những giới hạn bản năng!”
Lời nói của Phong Lang và Long Xà như những mũi tên độc, bắn thẳng vào niềm tin non trẻ của Ngân Loan và Xích Viêm. Không khí trở nên căng thẳng, đầy áp lực. Một số linh thú trẻ, những con hươu, sóc, chim non lúc trước còn hưng phấn, giờ đây tỏ ra bối rối, không biết nên tin vào bên nào. Đôi mắt to tròn của chúng nhìn Phong Lang và Long Xà với vẻ sợ hãi và kính nể, rồi lại liếc sang Ngân Loan và Xích Viêm với sự dao động. Chúng đã từng chứng kiến cảnh đồng loại bị săn bắt, bị tàn sát bởi loài người. Nỗi sợ hãi đó đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần của "ý chí tồn tại" tập thể. Khát vọng 'nhân hóa', đối với chúng, không chỉ là con đường đến sức mạnh, mà còn là con đường đến sự an toàn, đến sự tồn tại. Những ký ức đau buồn về sự yếu đuối, về sự bất lực khi đối mặt với những kẻ mạnh hơn đã trở thành một phần của lời biện hộ cho con đường mà Phong Lang và Long Xà đang bảo vệ.
Ngân Loan và Xích Viêm cố gắng phản bác, nhưng giọng nói của chúng không còn giữ được sự tự tin ban đầu. Sự hoài nghi của các linh thú già đã gieo rắc những hạt giống lo lắng vào tâm trí chúng. Chúng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, một sự mâu thuẫn giữa bản năng thuần khiết và nỗi sợ hãi cố hữu. Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, khẽ nhíu mày. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong trường ý chí của các linh thú. Nỗi sợ hãi, lòng ham muốn quyền lực, và cả sự đau khổ từ quá khứ, tất cả đã tạo nên một bức tường khó xuyên thủng. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt băn khoăn. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ khẽ lắc đầu, như thể đã quá quen thuộc với cảnh tượng này. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ bất mãn trước những lời lẽ của Phong Lang và Long Xà, nhưng nó hiểu rằng đây không phải là trận chiến của sức mạnh, mà là cuộc đấu tranh của những ý niệm.
***
Trong khi cuộc tranh luận diễn ra sôi nổi, với những lời lẽ công kích và phản bác vang vọng khắp khu rừng, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn giữ im lặng. Nó không phải là Bạch Hổ Lão Tổ của hiện tại, mà là một tồn tại cổ xưa hơn, đã chứng kiến vô số mùa sinh diệt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Thân hình mãnh thú khổng lồ của nó nằm ẩn mình trong bóng tối dưới tán lá cổ thụ, bộ lông trắng như tuyết dường như phát ra một ánh sáng bạc huyền ảo ngay cả trong bóng chiều tà. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó, đầy trí tuệ và quyền uy, dõi theo từng lời nói, từng cử chỉ của các linh thú đang tranh cãi. Mỗi bước đi của nó, dù chỉ là một động tác nhỏ của móng vuốt, cũng mang theo một uy áp kinh người, nhưng lúc này, nó chỉ nằm đó, bất động như một bức tượng sống.
Trong tâm trí nó, những lời nói của một “Hiền giả” cổ xưa – một Tần Mặc của Kỷ Nguyên Hiền Giả – vang vọng. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo ấy, được gọi là “Thiên Đạo Cảnh Báo”, đã gieo vào lòng nó một hạt mầm nghi ngờ từ rất lâu. Nó nhớ lại những dấu hiệu của sự mất cân bằng, những biến đổi quái dị của tự nhiên khi ngày càng nhiều sinh linh cố gắng “thoát ly bản chất” để “nhân hóa”. Hình ảnh những dòng sông cạn kiệt, những ngọn núi sụp đổ, những loài vật đột biến mất đi linh tính nguyên thủy, tất cả đều là những bằng chứng sống động cho lời cảnh báo đó. Khát vọng “nhân hóa”, từ một con đường để sinh tồn, đã biến thành một sự truy cầu vô độ, đẩy vạn vật vào một vòng xoáy không lối thoát.
Nó đã từng là người ủng hộ mạnh mẽ cho con đường “nhân hóa”, từng khao khát có được hình dạng con người để đạt đến cảnh giới cao nhất của tu luyện, để có được trí tuệ và quyền năng mà nó tin rằng chỉ có con người mới sở hữu. Nhưng những lời của Hiền giả, cùng với những hiện tượng bất thường của thế giới, đã khiến niềm tin đó lung lay. Nó cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, một cuộc chiến giữa khát vọng cũ đã ăn sâu vào huyết mạch và những suy nghĩ mới mẻ đang dần hình thành.
Tần Mặc (hiện tại), đứng cạnh Tô Lam, chỉ khẽ mỉm cười. Ánh mắt hắn trầm tĩnh, dõi theo Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa. Hắn biết rằng hạt mầm nghi vấn đã được gieo từ rất lâu, nhưng để nó nảy mầm và đơm hoa kết trái cần thời gian, cần sự chiêm nghiệm của chính bản thân chúng.
“Họ sẽ không bao giờ hiểu sao?” Tô Lam thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi buồn sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều linh thú chấp nhận con đường “nhân hóa”, đánh đổi bản chất của mình để lấy sức mạnh và hình dạng con người. Nàng đã từng nghĩ đó là con đường duy nhất để chúng tồn tại trong một thế giới đầy rẫy nguy hiểm. “Bao nhiêu linh thú đã chấp nhận con đường 'nhân hóa' rồi... Sự thật này đã bị lãng quên từ bao giờ?”
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn hướng về Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua những lớp bụi của lịch sử. Hắn vuốt nhẹ mái tóc Tô Lam, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự triết lý sâu sắc.
“Không phải không hiểu, mà là không dám chấp nhận. Sự thay đổi không đến từ lời nói, mà từ sự chiêm nghiệm của chính họ. Con đường mà ngươi thấy, con đường mà ta đang đi, cũng là con đường mà Hiền giả cổ xưa đã từng đặt chân. Lịch sử luôn lặp lại, và những chân lý thường bị lãng quên, hoặc bị bóp méo bởi lòng tham và nỗi sợ hãi. Nhưng rồi, 'Chân Lý Thất Lạc' sẽ được nhắc lại, bởi vì nó là bản chất của sự tồn tại.”
Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa khẽ rùng mình, một sự giằng xé nội tâm hiện rõ trong đôi mắt vàng rực của nó. Có lẽ, trong khoảnh khắc đó, nó đã cảm nhận được một tia hy vọng mỏng manh, một con đường khác ngoài con đường “nhân hóa” mà nó từng tin tưởng. Nó quay đầu nhìn về phía nơi Tần Mặc (cổ xưa) đang đứng, như muốn tìm kiếm một câu trả lời, một sự khẳng định cho những nghi vấn đang cuộn trào trong tâm trí mình. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng, và cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn, nhưng trong lòng Bạch Hổ Lão Tổ, một hạt mầm của sự thay đổi đã nảy mầm, một tia sáng yếu ớt của "Chân Lý Thất Lạc" đã bắt đầu lóe lên.
Thị giác của Tô Lam dần mờ đi, những âm thanh của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận cổ xưa cũng dần tan biến vào hư vô. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại nhạt dần, thay vào đó là không khí quen thuộc của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận hiện tại, mang theo sự tĩnh lặng của màn đêm. Nàng chớp mắt, trở về với thực tại, lòng còn nguyên vẹn sự rung động từ viễn cảnh vừa rồi. Nàng hiểu rằng, cuộc tranh luận mà nàng vừa chứng kiến không chỉ là một sự kiện trong quá khứ, mà là khởi nguồn cho một vấn đề kéo dài hàng thiên niên kỷ, ảnh hưởng đến cả hiện tại của Tần Mặc. Và giờ đây, gánh nặng của "Chân Lý Thất Lạc" lại đè lên vai hắn, một lần nữa. Cuộc tranh luận này đã gieo mầm cho sự chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng linh thú, một vết nứt tồn tại đến tận ngày nay, và sẽ là một thách thức to lớn cho Tần Mặc để hàn gắn nó.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.