Vạn vật không lên tiên - Chương 485: Bình Yên Từ Vô Cầu: Tiếng Nói Của Vô Tính Thành
Tô Lam khẽ run rẩy, mở bừng mắt. Mùi hương đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận hiện tại ùa vào khứu giác, xua đi những dư âm của ký ức xa xưa. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách quen thuộc lại vọng về, như một tấm màn che phủ những âm thanh của cuộc tranh luận ngàn năm trước. Nàng chớp mắt, cố gắng định thần, cảm giác về sự rung động từ viễn cảnh vừa rồi vẫn còn nguyên vẹn trong tâm khảm. Cuộc tranh luận mà nàng vừa chứng kiến không chỉ là một sự kiện trong quá khứ, mà là khởi nguồn cho một vấn đề kéo dài hàng thiên niên kỷ, ảnh hưởng đến cả hiện tại của Tần Mặc. Và giờ đây, gánh nặng của "Chân Lý Thất Lạc" lại đè lên vai hắn, một lần nữa. Cuộc tranh luận ấy đã gieo mầm cho sự chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng linh thú, một vết nứt tồn tại đến tận ngày nay, và sẽ là một thách thức to lớn cho Tần Mặc để hàn gắn nó.
Tần Mặc đứng cạnh nàng, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, kiên định. Hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi sự chuyển dịch giữa quá khứ và hiện tại, bởi vì đối với hắn, dòng chảy thời gian chỉ là những lớp vỏ bọc bên ngoài của một chân lý vĩnh hằng. Sáng sớm, sương mù còn vương trên tán lá, tạo nên một màn mờ ảo huyền hoặc. Ánh sáng xuyên qua những tán lá cổ thụ, yếu ớt nhưng đủ để soi rõ những gương mặt còn hằn lên vẻ suy tư và hoài nghi của các linh thú.
Các linh thú vẫn tụ tập quanh Cây Thần Cổ Thụ, nơi cuộc tranh luận đêm qua đã lắng xuống nhưng sự căng thẳng và những tàn dư của tư tưởng đối lập vẫn còn lơ lửng trong không khí. Chúng nhìn Tần Mặc, nhìn Tô Lam, đôi mắt đầy vẻ dò xét, một số thì tỏ ra bối rối, một số khác vẫn mang nét kiên định của niềm tin cũ. Tần Mặc bước lên một tảng đá rêu phong, đôi mắt đen láy lướt qua từng con linh thú, từ Ngân Loan đang chao liệng trên không trung với vẻ háo hức, Xích Viêm đang bùng cháy nhẹ nhàng bên một gốc cây, cho đến Phong Lang với đôi mắt sắc lạnh và Long Xà đang cuộn mình đầy vẻ khinh thường. Hắn nhận ra, lời lẽ suông không thể thay đổi niềm tin đã ăn sâu hàng thiên niên kỷ. Chỉ có một minh chứng sống, một câu chuyện chân thực mới có thể lay động những tâm hồn cố chấp.
Hắc Phong lặng lẽ chiếm một vị trí bao quát phía sau Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua khu rừng, như một bức tường vững chắc che chắn cho chủ nhân. Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, khẽ gật đầu, ánh mắt nàng truyền đi một thông điệp vô lời: "Hãy nói đi, ta tin ngươi."
Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng mang theo một sức nặng khó tả, như tiếng suối chảy qua ghềnh đá, không ồn ào nhưng đủ sức mài mòn đá tảng theo thời gian. “Các ngươi tranh cãi về con đường nào là ‘tiến hóa’ hơn. Về việc ‘nhân hóa’ hay ‘bảo tồn bản chất’ mới là con đường dẫn đến cảnh giới tối cao. Nhưng đã bao giờ các ngươi nghĩ, ‘tiến hóa’ có nhất thiết phải là ‘thăng tiên’ hay ‘nhân hóa’ không?”
Phong Lang, vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác, khẽ gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như tiếng gió luồn qua khe đá, khô khốc. “Nếu không, thì còn gì để theo đuổi? Không ‘nhân hóa’, không ‘thăng tiên’, vậy thì chúng ta tu luyện vì cái gì? Chẳng lẽ cứ mãi làm một con thú tầm thường, chịu sự khống chế của thiên nhiên, của kẻ mạnh hơn?” Đôi mắt của nó ánh lên sự bất mãn và một chút sợ hãi vô hình.
Tần Mặc không đáp lời trực tiếp, hắn chỉ nhìn sâu vào đôi mắt của Phong Lang, như thể đang nhìn thấu những nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào bản năng của nó. Sau một khắc im lặng, hắn chậm rãi nói, từng lời như gieo một hạt mầm vào tâm trí của vạn vật. “Có một nơi, ta đã sống, nơi vạn vật tìm thấy sự bình yên mà không cần cưỡng cầu điều đó. Một nơi gọi là Vô Tính Thành.” Hắn đưa tay ra hiệu cho các linh thú lắng nghe, cử chỉ của hắn không mang uy quyền hay áp đặt, mà là sự mời gọi, một sự chia sẻ chân thành.
Sương mù dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những vệt sáng vàng óng lung linh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí mát mẻ, ẩm ướt của rừng nguyên sinh phả vào da thịt, mang theo mùi đất sau mưa, mùi rêu phong và nhựa cây. Tiếng côn trùng rỉ rả dần rõ hơn, tiếng chim hót trong trẻo vang vọng từ xa, như lắng nghe câu chuyện mà Tần Mặc sắp kể.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, để mùi hương của thiên nhiên thấm đẫm lồng ngực, rồi bắt đầu câu chuyện về quê hương hắn. Giọng hắn trầm ấm, không hùng hồn nhưng đầy sức thuyết phục, như dòng nước chảy qua ghềnh đá, kể về một thế giới khác, một lẽ sống khác. Hắn không chỉ kể, mà còn tái hiện lại hình ảnh một thành phố không có sự phân biệt giới tính, nơi mọi vật, mọi người sống thuận theo bản chất, không truy cầu sức mạnh hay sự bất tử, mà tìm thấy ý nghĩa trong sự hữu hạn và bình dị.
“Ở Vô Tính Thành, chúng ta không có linh căn, không tu luyện linh lực. Cuộc đời chúng ta ngắn ngủi hơn các ngươi rất nhiều. Chúng ta không có khả năng sống hàng ngàn năm, không thể biến hóa hình người hay bay lượn trên trời cao.” Tần Mặc dừng lại, để những lời này thấm vào tâm trí các linh thú. Hắn quan sát từng biểu cảm trên gương mặt chúng. Ngân Loan và Xích Viêm nhìn hắn với sự tò mò trong sáng, đôi mắt chúng mở to, như đang hình dung về một thế giới hoàn toàn khác biệt. Phong Lang và Long Xà vẫn cau mày, nhưng sự khinh thường ban đầu đã nhường chỗ cho một chút bối rối, một chút suy tư. Bạch Hổ Lão Tổ vẫn nhắm mắt, nhưng đôi tai nó khẽ động đậy, cho thấy nó đang lắng nghe từng lời, từng ý niệm.
“Nhưng chúng ta sống trọn vẹn,” Tần Mặc tiếp tục, giọng nói trở nên sâu lắng hơn, “không lo âu về tương lai, không tiếc nuối quá khứ. Mỗi người, mỗi vật đều là chính nó, không cần phải trở thành thứ khác để có giá trị. Chúng ta không tự ép buộc mình phải vươn tới cái gọi là ‘thăng tiên’ để đạt được sự trường sinh hay sức mạnh. Chúng ta chấp nhận sự vô thường của sinh mệnh, và chính trong sự chấp nhận đó, chúng ta tìm thấy một loại bình yên mà ta tin rằng, nhiều người ở Huyền Vực này, dù có sức mạnh đến đâu, cũng khó lòng đạt được.”
Hắn kể về Lão Khang, người thợ mộc đã gắn bó cả đời với những thớ gỗ, thấu hiểu từng đường vân, từng thớ thịt của cây. Kể về cha mẹ hắn, những người nông dân bình dị, dành trọn tình yêu cho mảnh đất, để mỗi hạt mầm được nảy nở theo đúng bản chất của nó. Hắn mô tả những người thợ rèn, thợ gốm, những nghệ nhân không theo đuổi danh tiếng hay tài phú, mà chỉ đơn thuần muốn tạo ra những vật phẩm có ích, đẹp đẽ, mang trong mình “ý chí tồn tại” của chính nguyên liệu và sự khéo léo của người làm ra.
“Chúng ta lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật,” Tần Mặc nói, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Một thanh kiếm muốn chém, một con chim muốn bay, một dòng suối muốn chảy. Chúng ta hiểu khát khao sâu thẳm nhất của chúng, và tôn trọng nó. Không khai linh, không ép buộc chúng thăng tiên, không cố gắng thay đổi bản chất của chúng để chúng trở thành thứ chúng không muốn.” Hắn nhìn các linh thú. “Bởi vì, giá trị của chúng đã có sẵn trong bản chất rồi. Một tảng đá, dù không nói được, không di chuyển, nhưng nó mang trong mình sự kiên định, bền vững của đất trời. Một dòng suối, dù nhỏ bé, nhưng nó mang theo sự trong trẻo, tinh khiết, và không ngừng chảy về phía trước. Đó chẳng phải là một loại ‘vật tính’, một loại sức mạnh riêng biệt sao?”
Lời nói của Tần Mặc như những giọt sương mai thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của các linh thú. Các Linh Thú Trẻ, vốn đã dễ tiếp thu, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Ngân Loan khẽ kêu lên một tiếng trong trẻo, dường như tán đồng với những gì hắn nói. Xích Viêm bùng cháy mạnh mẽ hơn một chút, ngọn lửa nhảy múa như thể đang reo vui. Phong Lang và Long Xà vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ, nhưng sự lắng nghe của chúng đã trở nên chăm chú hơn, không còn vẻ khinh thường rõ rệt như trước.
Bạch Hổ Lão Tổ, vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng đôi mày của nó khẽ nhíu lại. Những lời của Tần Mặc không chỉ chạm đến nó, mà còn như những tiếng vọng từ "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà nó đã từng nghe, những lời cảnh báo về sự mất cân bằng khi vạn vật đều muốn thăng tiên. Nó cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết, giữa khát vọng đã ăn sâu vào huyết mạch và một chân lý mới mẻ đang dần hình thành.
Xa xa, giữa những lùm cây rậm rạp, một bóng người da ngăm đen, tay cầm cung tên, ngừng bước. Đó là Mộc Lâm Thợ Săn, một chiến binh của bộ tộc Mộc Lâm Chủ. Anh ta vừa đi săn trở về, nhưng bị thu hút bởi giọng nói trầm ấm của Tần Mặc và sự tụ tập bất thường của các linh thú. Anh ta ẩn mình trong bóng tối, lắng nghe từng lời, từng chữ. Câu chuyện về Vô Tính Thành, về cách con người sống hòa hợp với thiên nhiên, không cưỡng cầu, không phá hoại, đã chạm đến triết lý sống cốt lõi của bộ tộc anh ta. Anh ta khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió, như một lời tự nhủ thiêng liêng: “Rừng xanh là nhà, phải bảo vệ nó.” Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí anh ta, như thể mở ra một cánh cửa đến một hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới.
Mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà vàng óng xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lộng lẫy trên nền đất rừng. Không khí mát mẻ, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dại thoang thoảng. Tần Mặc kết thúc câu chuyện về Vô Tính Thành, để lại một khoảng lặng dài trong khu rừng. Hắn không nói thêm điều gì, chỉ nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, nhìn những linh thú khác, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Hắn không ép buộc, chỉ gieo một hạt mầm triết lý.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, khẽ chạm vào cánh tay hắn, ánh mắt nàng biểu lộ sự thán phục sâu sắc. Nàng hiểu rằng, những lời Tần Mặc vừa nói không chỉ là một câu chuyện, mà là một minh chứng hùng hồn cho "Chân Lý Thất Lạc", một lời khẳng định cho con đường mà hắn đang kiên định theo đuổi. “Sức mạnh trong sự bình dị… con người chúng ta đã lãng quên điều đó quá lâu rồi,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi niềm chua xót.
Bạch Hổ Lão Tổ từ từ mở mắt. Đôi mắt hổ vàng rực giờ đây không còn sự kiêu ngạo hay khát vọng mãnh liệt như trước, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một dấu hiệu của sự suy ngẫm sâu sắc, như thể nó đang cố gắng định h��nh lại toàn bộ thế giới quan của mình. Một luồng ý niệm trầm mặc truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, như một câu hỏi vang vọng từ tận cùng bản thể nó: “Vô Tính Thành… một nơi không cưỡng cầu thăng tiên… nhưng lại tồn tại vững chãi đến vậy sao?” Trong câu hỏi đó, có sự bàng hoàng, có sự tò mò, và cả một tia hy vọng yếu ớt.
Tần Mặc nhẹ nhàng đáp lời, giọng nói của hắn như thể đang xoa dịu những vết thương trong tâm hồn của Bạch Hổ Lão Tổ. “Sức mạnh không phải là tất cả. Bình yên, tự do và được là chính mình, đó cũng là một loại sức mạnh, một loại ‘tiến hóa’ mà Vô Tính Thành đã lựa chọn. Nó đã tồn tại hàng ngàn năm mà không hề sụp đổ, bởi vì nó không đối nghịch với tự nhiên, không cưỡng cầu ý chí của vạn vật, mà thuận theo nó.”
Trong khoảnh khắc ấy, một số Linh Thú Trẻ rụt rè tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt chúng đầy tò mò và tin tưởng, như muốn được nghe thêm, được hiểu thêm về thế giới bình yên mà hắn vừa kể. Phong Lang và Long Xà vẫn đứng xa, nhưng không còn hung hăng như trước, sự dè dặt của chúng đã thay bằng một vẻ suy tư nặng nề.
Rồi, từ bóng tối của những lùm cây, một bóng người da ngăm đen, tay cầm cung tên, bước ra. Đó là Mộc Lâm Thợ Săn. Anh ta tiến đến gần hơn một chút, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Tần Mặc, chứa đựng sự tò mò và một chút kính trọng vừa được nhen nhóm. Tiếng bước chân anh ta nhẹ nhàng, hòa vào tiếng lá cây xào xạc. “Ngươi… đến từ nơi đó sao?” Giọng nói của anh ta trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm khu rừng. Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, như một lời chào hỏi không lời dành cho người thợ săn, một sự chấp nhận của kẻ canh gác thầm lặng. Cuộc đối thoại giữa triết lý cổ xưa và niềm tin mới mẻ, giữa quá khứ và hiện tại, giờ đây đã mở ra một cánh cửa mới, một sự kết nối bất ngờ giữa Tần Mặc và thế giới tự nhiên của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.