Vạn vật không lên tiên - Chương 501: Bản Nguyên Vĩnh Cửu: Khúc Ca Thịnh Vượng Của Rừng Sâu
Không khí trang nghiêm của buổi hội nghị linh thú dần tan, nhường chỗ cho một sự yên bình sâu lắng lan tỏa khắp Linh Thú Sơn Mạch. Tần Mặc không lập tức rời đi. Hắn nán lại, cùng Tô Lam và Hắc Phong, để chứng kiến sự chuyển mình kỳ diệu mà triết lý của hắn đã gieo mầm. Những ngày sau đó, chúng hắn đã dạo bước qua từng ngóc ngách của khu rừng, không phải với tư cách một người khách lạ hay một vị cứu tinh, mà như một phần tự nhiên của dòng chảy cuộc sống nơi đây.
***
Từng tia nắng ban mai lách qua tán lá dày đặc của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong. Không khí buổi sớm mát lạnh, trong lành, mang theo mùi đất mới, mùi rêu cổ thụ và cả hương hoa dại thoang thoảng từ những khóm cây ven đường. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim non líu lo từ những tổ ấm trên cao, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo thành một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong thong thả dạo bước trên con đường mòn phủ rêu, cạnh Mộc Lâm Chủ – người bảo hộ già nua của khu rừng, giờ đây ánh mắt ánh lên vẻ viên mãn hiếm thấy.
Khu rừng, từng mang vẻ hoang dã, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm, giờ đây toát lên một sức sống mãnh liệt và hài hòa đến lạ kỳ. Sự thay đổi không nằm ở việc nó trở nên thuần hóa, mà ở cách mọi vật trong nó tìm thấy tiếng nói chung, một sự cân bằng tinh tế giữa sinh tồn và cộng hưởng. Những Linh Thú Trẻ, một chú hươu con với bộ lông đốm trắng và đôi mắt to tròn, ngây thơ, đang gặm cỏ non ven đường, không chút sợ hãi khi thấy đoàn người đi tới. Nó thậm chí còn tò mò ngẩng đầu nhìn, đôi tai vểnh lên lắng nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng, rồi lại tiếp tục công việc của mình, như thể bọn hắn cũng chỉ là một phần của cảnh quan quen thuộc. Một chú sóc bay, bộ lông nâu đỏ, thoăn thoắt chuyền cành, đôi mắt lanh lợi lướt qua họ, sau đó vui vẻ mang theo quả hạch vừa kiếm được về tổ. Ngay cả một con mãng xà nhỏ, thân mình xanh biếc như lá cây, cũng chỉ khẽ bò ngang qua con đường, không hề có ý định ẩn mình hay tấn công, như thể nó biết rằng nơi đây đã không còn là nơi của sự tranh giành khốc liệt.
Tần Mặc nhẹ nhàng chạm tay vào thân cây cổ thụ ven đường, lớp vỏ cây thô ráp, sần sùi như da của một sinh vật già nua vĩ đại. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Không phải là âm thanh bằng tai, mà là cảm nhận 'ý chí tồn tại' của cây cối, của những rễ cây đang cắm sâu vào lòng đất, của từng chiếc lá đang vươn mình đón nắng, của những loài côn trùng nhỏ bé đang cần mẫn xây tổ trong lớp vỏ cây mục. Tất cả đều thì thầm một khúc ca của sự hài lòng, của sự tự do được là chính mình, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì khác. Cái cảm giác ấy không còn là sự hỗn loạn của những khát vọng đối nghịch như trước kia, mà là một hợp âm trầm bổng, hòa điệu.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, khẽ thở dài một tiếng, nhưng đó là tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ của y lay động nhẹ trong làn gió sớm. Y đưa tay chỉ về phía một dòng suối nhỏ đang róc rách chảy xiết, nơi những đàn cá nhỏ đang bơi lội tung tăng, không hề e dè trước ánh mắt quan sát của những con chim nước đang đậu trên cành.
"Khu rừng này chưa bao giờ thịnh vượng và yên bình đến vậy, Tần Mặc," giọng y nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng đầy sức thuyết phục. "Ngươi đã mang đến một sự thay đổi mà không ai dám mơ tới. Từng thớ đất, từng dòng nước, từng sinh linh, tất cả đều tìm thấy vị trí và ý nghĩa của mình, không cần phải tranh đoạt, không cần phải thay đổi bản chất để vươn tới một điều gì đó xa vời." Y quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc. "Bọn chúng giờ đây không chỉ đơn thuần là sinh tồn, mà là đang sống, đang phát triển theo cách thuần khiết nhất của chúng."
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn trầm tư sâu thẳm, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. "Đó là bản chất vốn có của nó, Mộc Lâm Chủ," hắn đáp, giọng bình thản, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. "Ta chỉ giúp chúng tìm lại con đường. Vạn vật đều có giá trị khi được là chính mình, không cần phải khoác lên mình hình hài hay khát vọng của kẻ khác. Khi một hạt mầm được gieo xuống, nó sẽ vươn lên thành cây theo cách nó vốn là, chứ không phải cố gắng trở thành một ngọn núi hay một dòng sông." Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía xa xăm, nơi tán lá xanh ngắt trải dài vô tận. "Cái gọi là 'tiến hóa' hay 'thăng tiên' không phải là biến đổi bản chất, mà là hoàn thiện bản chất ấy, để nó trở nên mạnh mẽ và rực rỡ nhất theo cách của riêng mình."
Tô Lam, nàng kiếm khách thanh tú với đôi mắt phượng sáng ngời, từng mang vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị, giờ đây ánh mắt lại ánh lên vẻ bất ngờ và thán phục. Nàng đã theo Tần Mặc qua biết bao vùng đất, chứng kiến bao nhiêu bi kịch của sự "thoát ly bản chất," nhưng cảnh tượng trước mắt nàng vẫn khiến nàng không khỏi kinh ngạc. "Thật khó tin," nàng khẽ nói, giọng thanh thoát, đôi khi vẫn còn chút sắc sảo, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Ta từng nghĩ linh thú chỉ biết tranh đấu, mạnh được yếu thua, khát vọng duy nhất là biến đổi hình hài, khai mở linh trí để bước vào con đường tu luyện của con người. Nhưng giờ đây, sự hợp tác và tương trợ lại rõ ràng đến vậy. Những con sói không săn hươu, những con chim không tranh giành tổ với sóc. Tất cả đều sống trong một vòng tuần hoàn, một sự cộng hưởng kỳ lạ mà ta chưa từng thấy." Nàng trầm ngâm, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm bên hông, nhưng không phải là tư thế sẵn sàng chiến đấu, mà là một cử chỉ vô thức của sự suy tư. Nàng nhận ra rằng, triết lý của Tần Mặc không chỉ thay đổi thế giới bên ngoài, mà còn đang dần phá vỡ những định kiến sâu sắc trong tâm trí nàng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, điềm tĩnh đi cạnh Tần Mặc. Nó không nói chuyện bằng tiếng người, nhưng rất thông minh và nhạy cảm. Nó khẽ hít ngửi không khí, đôi tai vểnh lên lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất của khu rừng. Ánh mắt tinh anh của nó không còn vẻ cảnh giác dữ tợn như khi mới bước chân vào Linh Thú Sơn Mạch, mà thay vào đó là sự yên bình, thậm chí là một chút hài lòng. Nó là một linh thú, nhưng chưa từng bị ép buộc "nhân hóa," và giờ đây, nó cảm thấy sự hòa hợp sâu sắc với môi trường mới này, một môi trường tôn trọng "sói tính" của nó. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ một tiếng thật thấp, không phải để đe dọa, mà như một lời tán thành với những gì đang diễn ra. Bước chân của nó vững chãi, uy dũng, nhưng không hề gây ra sự xáo động nào cho khu rừng xung quanh.
Khi đoàn người tiếp tục đi sâu hơn, họ bắt gặp một nhóm Linh Thú Trẻ khác đang chơi đùa cạnh một thác nước nhỏ. Một chú gấu con đang cố gắng bắt cá hồi bằng đôi chân vụng về, trong khi một bầy chim nhỏ đậu trên cành cây cao, hót líu lo như đang cổ vũ. Không có sự ganh đua hay giằng xé, chỉ có sự hồn nhiên và niềm vui thuần túy của sự sống. Tần Mặc đứng lặng ngắm nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết rằng, đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới cho Linh Thú Sơn Mạch, một nơi mà "vật tính" được tôn trọng và phát huy tối đa, nơi khúc ca của sự sống vang vọng trong sự hài hòa. Niềm vui ấy dâng trào trong hắn, nhưng cũng kéo theo một gánh nặng vô hình: khu rừng này chỉ là một phần nhỏ của Huyền Vực, và con đường phía trước để lan tỏa triết lý này đến toàn bộ thế giới vẫn còn rất gian nan, đầy rẫy những thách thức và hiểm nguy từ những kẻ mù quáng theo đuổi khát vọng "thăng tiên cực đoan." Trách nhiệm ấy, nặng tựa núi Thái Sơn, đè lên đôi vai gầy của hắn, nhưng cũng tiếp thêm cho hắn ý chí kiên định để tiếp tục hành trình.
***
Đến Hồ Nguyệt Ảnh vào buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi, phủ một lớp vàng óng lên mặt hồ. Gió mát thổi nhẹ, mang theo hương thơm thoang thoảng của hoa sen đang nở rộ trên mặt nước. Hồ Nguyệt Ảnh, đúng như tên gọi của nó, trong vắt như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh biếc không một gợn mây và những hàng cây cổ thụ rậm rạp soi bóng xuống, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, yên bình, một vẻ đẹp linh thiêng và tràn ngập sự sống.
Họ dừng chân bên bờ hồ, ngắm nhìn cảnh tượng hiếm có đang diễn ra. Xung quanh hồ, các Bích Thủy Tinh Linh, những thực thể trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, đang cùng nhau 'biểu diễn' một điệu vũ của sự sống. Chúng lướt nhẹ trên mặt hồ, thân hình lung linh dưới ánh nắng, tạo ra những gợn sóng hình xoáy ốc đầy nghệ thuật. Mỗi chuyển động của chúng đều uyển chuyển, mềm mại, như những vũ công tài ba đang hòa mình vào điệu nhạc của thiên nhiên. Những gợn sóng nhỏ lan tỏa, không phải là sự phá vỡ, mà là sự gắn kết, hòa quyện với dòng nước.
Không chỉ có Bích Thủy Tinh Linh, mà cả các Mộc Linh cũng hiện diện. Những Mộc Linh, ban đầu chỉ là những mầm cây non bé nhỏ với tán lá xanh tươi, giờ đây đã trở nên sống động, cành lá của chúng lay động như những cánh tay, khiến cho hoa cỏ ven hồ bừng nở rực rỡ. Một bông sen trắng muốt, vốn đang e ấp nụ, dưới sự tác động nhẹ nhàng của Mộc Linh, từ từ hé nở, khoe ra những cánh hoa mềm mại và tỏa hương thơm ngát. Những bụi cỏ dại ven bờ cũng xanh tươi mơn mởn hơn, những chùm hoa nhỏ li ti bung mình khoe sắc, tạo nên một thảm thực vật đa dạng và đầy sức sống. Tất cả diễn ra một cách tự nhiên, không gượng ép, như một màn trình diễn nghệ thuật được dàn dựng bởi chính bàn tay vô hình của tạo hóa.
Mộc Lâm Chủ đưa tay vuốt nhẹ bộ râu bạc, ánh mắt nhìn cảnh tượng trước mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Chúng đã tìm thấy sự gắn kết thật sự, Tần Mặc," y nói, giọng đầy cảm thán. "Nước nuôi dưỡng cây, cây làm sạch không khí cho nước, và cả hai cùng cung cấp môi trường sống cho vô vàn sinh linh khác. Một vòng tuần hoàn hoàn hảo của bản nguyên, nơi mỗi cá thể đều đóng góp vào sự thịnh vượng chung mà không cần phải đánh mất đi bản chất của mình. Chúng không cố gắng trở thành một cái gì khác, mà chỉ đơn thuần là hoàn thiện chính mình, là những gì chúng vốn là." Y chỉ vào một con cá nhỏ đang bơi lội tung tăng trong làn nước trong vắt. "Ngươi thấy đó, con cá kia không cần phải có chân để chạy trên cạn, nó chỉ cần là một con cá, sống trọn vẹn với 'cá tính' của mình trong dòng nước."
Tần Mặc gật đầu, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. "Vẻ đẹp của sự tự do trong bản chất, Mộc Lâm Chủ," hắn đáp lời, "không bị gò bó bởi bất kỳ định nghĩa 'tiến hóa' nào khác. Chúng ta luôn bị ám ảnh bởi việc phải trở nên 'cao cấp hơn,' 'mạnh mẽ hơn' theo một khuôn mẫu nhất định. Nhưng đâu ai biết rằng, sự vĩ đại thực sự nằm ở việc trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình, phát huy tối đa 'vật tính' mà tạo hóa đã ban tặng." Hắn nhìn Bích Thủy Tinh Linh đang lướt trên mặt hồ, chúng không cần phải hóa hình người, không cần phải tu luyện linh lực để trở thành một vị thần nước, chúng chỉ cần là tinh linh nước, làm tròn sứ mệnh của mình, và vẻ đẹp của chúng đã là sự vĩ đại.
Tô Lam trầm trồ nhìn cảnh tượng hiếm có, nàng cảm nhận được linh khí dồi dào và thuần khiết đang luân chuyển trong không gian. Linh khí ở đây không phải là thứ linh khí bị con người khai thác và tinh luyện một cách thô bạo, mà là linh khí tự nhiên, sống động, tràn đầy sinh lực. Nó thẩm thấu vào cơ thể nàng một cách nhẹ nhàng, khiến nàng cảm thấy sảng khoái và thanh tịnh lạ thường. "Trước đây, ta luôn cho rằng linh khí phải được thu nạp, luyện hóa để trở thành sức mạnh," nàng thì thầm, "nhưng ở đây, linh khí như một phần của hơi thở, của sự sống. Nó không cần phải bị chiếm đoạt, mà chỉ cần được hít thở, được cảm nhận, được hòa mình vào." Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc, chứa đựng sự ngưỡng mộ sâu sắc, nhưng cũng không thể che giấu được nỗi băn khoăn về con đường phía trước của hắn. Nàng hiểu rằng, những gì Tần Mặc đang làm là thách thức cả một hệ thống tín ngưỡng đã tồn tại hàng ngàn năm, và sự phản kháng sẽ không hề nhỏ.
Hắc Phong, sau một hồi quan sát cảnh tượng tinh linh nhảy múa, lim dim mắt, nằm dài xuống bãi cỏ mềm mại cạnh bờ hồ. Bộ lông đen tuyền của nó như hòa vào bóng râm của cây cổ thụ. Tiếng thở đều đều của nó hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ bờ, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Nó không cần phải cảnh giác, không cần phải săn mồi, nó chỉ đơn thuần tận hưởng sự yên bình của khoảnh khắc hiện tại. Ngay cả một con sói uy dũng như Hắc Phong cũng tìm thấy sự an nhiên trong môi trường được tôn trọng bản chất này.
Bích Thủy Tinh Linh, một tinh linh nước nhỏ bé, bỗng lướt đến gần Tần Mặc, thân hình trong suốt lung linh. Tiếng nói của nó không phải là âm thanh hữu hình, mà là một ý niệm thanh khiết, vang vọng trong tâm trí hắn: *Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại.* Tần Mặc khẽ mỉm cười, cúi người xuống, nhẹ nhàng chạm tay vào mặt nước, cảm nhận sự mát lạnh và tinh khiết. Hắn biết, đây chính là lời khẳng định cho triết lý của mình. Mộc Linh, một cái cây non ven bờ, cũng khẽ lay động cành lá, như một lời chào, một lời đồng tình. Sự tương tác tự nhiên này khiến Tần Mặc cảm thấy lòng mình tràn ngập sự mãn nguyện. Hắn đã thực sự mang lại một kỷ nguyên mới cho Linh Thú Sơn Mạch, một nơi mà bản nguyên được tôn vinh, nơi vạn vật đều tìm thấy sự cân bằng và tự do của chính mình. Tuy nhiên, sự mãn nguyện ấy nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác nặng trĩu của trách nhiệm. Hồ Nguyệt Ảnh, đẹp đẽ và yên bình đến mấy, cũng chỉ là một phần nhỏ của Huyền Vực bao la, đang ngày càng chao đảo bởi khát vọng thăng tiên vô độ của con người. Con đường của Tần Mặc vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn khốc liệt hơn nhiều.
***
Khi ánh nắng chiều dần buông, nhuộm vàng rực rỡ tán lá dày đặc của rừng, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đoàn người dừng chân dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ. Thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, sần sùi những lớp vỏ cổ kính, mang theo dấu ấn của hàng ngàn năm tháng. Tán lá sum suê của nó vươn cao, rộng lớn, che phủ cả một vùng đất rộng lớn, tựa như một tòa thành xanh biếc chạm tới mây xanh. Linh khí ở đây đặc biệt nồng đậm, tinh khiết, từng luồng linh khí như đang chảy trong không khí, tạo cảm giác như đang hít thở chính sự sống, sự thuần túy của tạo hóa. Tiếng gió lướt qua tán lá tạo thành những âm thanh vi vút, trầm bổng, như lời thì thầm của ngàn vạn linh hồn cây cối, cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản nhạc linh thiêng, hùng vĩ.
Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đây uy nghiêm và trầm tĩnh hơn, bước ra từ trong bóng tối của tán cây. Bộ lông trắng như tuyết của y phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, phản chiếu ánh nắng chiều tà, khiến y trông như một vị thần hộ mệnh. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, từng tràn đầy khao khát "nhân hóa," giờ đây lại ánh lên vẻ thấu hiểu và trí tuệ sâu sắc. Y không gầm gừ dữ tợn, mà chỉ khẽ gầm nhẹ một tiếng, âm thanh trầm ấm, vang vọng như tiếng sấm từ xa, nhưng lại chứa đựng sự bình an và sức mạnh to lớn, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi người. Y đứng đó, không phải là một kẻ mạnh mẽ đang phô trương quyền lực, mà là một biểu tượng sống của "hổ tính" thuần khiết, của bản nguyên được giữ gìn.
Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt long lanh, nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Bạch Hổ Lão Tổ và khu rừng đang bao bọc lấy họ. "Ngươi đã cho chúng ta thấy rằng có một con đường khác, Tần Mặc," y nói, giọng đầy cảm xúc, "một con đường mà chúng ta có thể là chính mình, mạnh mẽ và tự do, không cần phải bắt chước bất kỳ ai, không cần phải khoác lên mình lớp vỏ không thuộc về mình. Khúc ca của khu rừng này, của từng ngọn cây, từng dòng suối, từng linh thú, giờ đây đã trở thành một giai điệu hòa hợp, vang vọng khắp nơi." Y đặt tay lên thân Cây Thần Cổ Thụ, cảm nhận mạch sống hùng vĩ của nó. "Trước đây, ta từng lo sợ rằng khu rừng này sẽ dần bị tha hóa, bị cuốn vào dòng chảy của khát vọng thăng tiên mù quáng. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một thành trì của bản nguyên, một minh chứng sống cho sự cân bằng."
Tần Mặc đặt bàn tay lên thân cây cổ thụ, cảm nhận từng mạch đập của khu rừng, sự thống nhất của vô số ý chí tồn tại hòa quyện vào nhau. Hắn cảm thấy một luồng sinh lực dồi dào chảy qua lòng bàn tay, như thể chính khu rừng đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa vào tai hắn. Hắn thở sâu, hít vào mùi gỗ, mùi rêu và mùi đất ẩm, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. "Đây là khởi đầu, Mộc Lâm Chủ," hắn đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào phía xa xăm, nơi chân trời đang ngả màu tím đỏ. "Khúc ca của rừng sâu sẽ vang xa, và nó sẽ là lời nhắc nhở cho tất cả những ai quên đi giá trị của bản nguyên, những kẻ đang mù quáng theo đuổi khát vọng thăng tiên cực đoan. Rừng này sẽ là ngọn cờ của sự cân bằng, một lời khẳng định rằng sự sống không cần phải bị bóp méo để trở nên vĩ đại." Hắn biết, sự thống nhất và sức mạnh mới của Linh Thú Sơn Mạch, được dẫn dắt bởi Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, sẽ trở thành một lực lượng đáng gờm, một đồng minh quan trọng của hắn trong cuộc chiến lớn hơn chống lại sự mất cân bằng của Huyền Vực. Đây sẽ là một biểu tượng sống, một lời nhắc nhở cho hắn và đồng đội về con đường đúng đắn, ngay cả khi đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất.
Bạch Hổ Lão Tổ tiến lên một bước, thân hình khổng lồ của y tạo ra một cái bóng đổ dài trên mặt đất. Y gầm nhẹ một tiếng, âm thanh không phải của sự hung hãn, mà là một lời tuyên ngôn mạnh mẽ, một ý chí kiên định được truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc và những người khác. "Sức mạnh của 'hổ tính' thuần khiết không thua kém bất kỳ 'nhân hóa' nào," ý niệm của y vang vọng. "Ta sẽ bảo vệ khúc ca này. Ta sẽ bảo vệ bản nguyên của khu rừng, của tất cả linh thú. Không một kẻ nào có thể xâm phạm và bóp méo sự thật rằng, vạn vật đều có quyền được là chính nó, và sự vĩ đại nằm ở việc hoàn thiện bản chất ấy." Y trầm mình trong bóng cây, như một bức tượng sống, là minh chứng hùng hồn cho sự thay đổi. Ánh mắt y nhìn Tần Mặc chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, không chỉ là tin tưởng vào sức mạnh của hắn, mà là tin tưởng vào triết lý mà hắn mang đến.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt phức tạp nhìn hắn. Nàng ngưỡng mộ sâu sắc những gì hắn đã làm, đã thay đổi cả một khu rừng rộng lớn, đã thức tỉnh hàng ngàn ý chí tồn tại. Nhưng trong ánh mắt nàng còn có cả sự lo lắng. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc đã chọn một con đường đầy chông gai, đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ và những thế lực hùng mạnh nhất của Huyền Vực, mà Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một trong số đó. Nàng biết rằng, Tần Mặc sẽ tiếp tục hành trình của mình, mang theo triết lý cân bằng và những bài học từ thế giới linh thú để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực khai thác linh khí tự nhiên đang ngày càng mạnh mẽ. Sự suy ngẫm này, sự chuyển biến sâu sắc trong tư tưởng của nàng, sẽ ảnh hưởng đến quyết định của nàng trong tương lai, quyết định tiếp tục đồng hành cùng hắn, dù cho con đường phía trước có gian nan đến mấy.
Hắc Phong, nằm dưới gốc cây, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Bạch Hổ Lão Tổ. Nó gầm gừ một tiếng thật thấp, như một lời khẳng định cho lòng trung thành và ý chí bảo vệ. Nó đã tìm thấy một nơi thuộc về mình, một nơi nó có thể là một con sói, mạnh mẽ và tự do, không cần phải thay đổi bản chất để tồn tại.
Ánh nắng chiều tàn dần, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ. Tần Mặc cảm nhận niềm vui và sự hài lòng khi chứng kiến thành quả của mình, nhưng cũng trĩu nặng trách nhiệm về hành trình dài phía trước. Hắn biết rằng khu rừng này chỉ là một phần nhỏ của Huyền Vực, và cuộc chiến chống lại tư tưởng "thăng tiên cực đoan" còn rất gian nan. Mộc Lâm Chủ tự hào về khu rừng, nhưng cũng mang nỗi lo lắng thầm kín về những mối đe dọa từ thế giới bên ngoài sau khi Tần Mặc rời đi. Tuy nhiên, sự vắng mặt của xung đột trực tiếp trong chương này chính là điểm nhấn. Khu rừng đã đạt đến trạng thái hài hòa, cho thấy triết lý của Tần Mặc đã giải quyết được mâu thuẫn "khát vọng nhân hóa" và "khai thác tu sĩ" trong arc này. Mối đe dọa tiềm tàng từ Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực bên ngoài vẫn lẩn khuất, tạo nên một sự căng thẳng ngầm, chuẩn bị cho các arc tiếp theo.
Bóng tối bao trùm, nhưng khúc ca của rừng sâu vẫn vang vọng, như một lời hứa, một lời thề về sự sống và bản nguyên vĩnh cửu. Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ, trong lòng hắn một ý chí kiên định đã được tôi luyện, sẵn sàng cho những thử thách mới, cho một hành trình còn dài hơn, để mang lại sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Khúc ca thịnh vượng của rừng sâu sẽ là một biểu tượng, một lời nhắc nhở cho Tần Mặc và đồng đội về con đường đúng đắn, ngay cả khi đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.