Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 502: Lời Tri Ân Của Rừng Sâu: Một Kỷ Nguyên Mới

Bóng tối bao trùm, nhưng khúc ca của rừng sâu vẫn vang vọng, như một lời hứa, một lời thề về sự sống và bản nguyên vĩnh cửu. Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ, trong lòng hắn một ý chí kiên định đã được tôi luyện, sẵn sàng cho những thử thách mới, cho một hành trình còn dài hơn, để mang lại sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Khúc ca thịnh vượng của rừng sâu sẽ là một biểu tượng, một lời nhắc nhở cho Tần Mặc và đồng đội về con đường đúng đắn, ngay cả khi đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất. Hắn biết rằng, chuyến đi sắp tới sẽ không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc chiến của những ý niệm, một cuộc đối đầu không khoan nhượng với những tư tưởng đã ăn sâu vào tín ngưỡng của cả một thế giới.

Bình minh hé rạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền sương sớm còn giăng mắc. Không khí quanh Cây Thần Cổ Thụ trở nên trong lành, mát mẻ lạ thường, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và nhựa cây thơm nồng. Tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ, tạo nên một khúc ca trầm bổng, như lời thì thầm của ngàn năm lịch sử. Dưới gốc cây khổng lồ, nơi thân cây vươn cao sừng sững như một tòa thành tự nhiên, Tần Mặc đứng giữa một vòng tròn linh thú. Hắn mặc y phục vải thô quen thuộc, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh thoát, tự tại. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự điềm tĩnh và thấu hiểu, lướt qua từng gương mặt, từng ánh nhìn tràn đầy cảm xúc.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, bước tới gần Tần Mặc. Vẻ mặt y không giấu được sự xúc động, những nếp nhăn trên khuôn mặt như hằn sâu thêm bởi những đêm dài trăn trở, giờ đây lại giãn ra bởi niềm hy vọng. Y cúi đầu thật sâu, một hành động chưa từng có từ người bảo hộ rừng kiêu hãnh, một sự tôn kính tuyệt đối dành cho thiếu niên trước mặt. Hành động ấy khiến Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc không khỏi ngạc nhiên. Nàng biết Mộc Lâm Chủ là một tồn tại cổ xưa, có địa vị tối cao trong rừng sâu này, việc y cúi đầu trước Tần Mặc còn mang ý nghĩa lớn hơn cả một lời cảm tạ thông thường.

"Tần Mặc," Mộc Lâm Chủ cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, "ngươi không chỉ cứu vãn linh hồn của Bạch Hổ Lão Tổ khỏi vực sâu của sự biến chất, mà còn thắp sáng một con đường mới cho toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch. Ngươi là vị cứu tinh, người đã mở ra một kỷ nguyên hòa hợp, nơi bản nguyên được trân trọng và tiến hóa không phải là sự chối bỏ chính mình." Y ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tần Mặc chứa đựng sự biết ơn vô hạn, như thể nhìn thấy một vị thần linh giáng thế. "Sự thay đổi mà ngươi mang lại không chỉ là bề ngoài, mà là sự thức tỉnh từ tận cốt lõi, một sự giải thoát khỏi nỗi ám ảnh 'nhân hóa' đã đeo bám chúng ta bao đời. Rừng sâu này, vạn linh nơi đây, sẽ mãi ghi nhớ ân tình này."

Bạch Hổ Lão Tổ uy nghiêm đứng phía sau Mộc Lâm Chủ, thân hình khổng lồ phủ lớp lông trắng bạc như tuyết, phát ra ánh sáng huyền ảo dưới nắng sớm. Đôi mắt hổ vàng rực của y dõi theo Tần Mặc với sự tôn trọng sâu sắc, không còn vẻ hung hãn hay khao khát biến đổi, mà thay vào đó là sự trầm ổn và thấu triệt. Y gầm nhẹ một tiếng, âm thanh không phải của sự hung hãn, mà là một lời chào và lời tiễn biệt đầy ý nghĩa. Tiếng gầm ấy như một lời tuyên thệ, khẳng định sự kiên định của y trên con đường giữ vững "hổ tính", đồng thời cũng là lời chúc phúc cho hành trình sắp tới của Tần Mặc.

Các linh thú khác, từ Ngân Loan bay lượn trên cao với bộ lông bạc óng ánh, đến Linh Thú Trẻ tò mò nép mình bên mẹ, đôi mắt to tròn long lanh, đều hướng về Tần Mặc. Tiếng kêu trong trẻo của Ngân Loan vang vọng khi nàng bay quanh Tần Mặc ba vòng, như một điệu múa tiễn biệt, biểu tượng của sự tự do mà hắn đã trả lại cho chúng. Xích Viêm, linh vật của lửa, bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, những đốm lửa nhảy nhót vui tươi, như muốn nói "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!". Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trong không khí, như một lời chào an bình. Mộc Linh, cây non với tán lá xanh tươi, khẽ rung rinh cành lá, phát ra tiếng xào xạc dịu êm. Tất cả đều thể hiện lòng tri ân sâu sắc và niềm tin tuyệt đối vào con đường mà Tần Mặc đã mở ra.

Tần Mặc lắng nghe những lời của Mộc Lâm Chủ, đôi mắt hắn lướt qua từng linh thú, cảm nhận rõ ràng ý chí tồn tại thuần khiết và chân thành của chúng. Hắn không hề kiêu ngạo hay tự mãn, chỉ khẽ gật đầu, đáp lại bằng một giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng. "Ta chỉ làm những gì cần phải làm. Rừng sâu này vốn đã mang trong mình sức sống và trí tuệ vô hạn. Ta chỉ giúp các ngươi tìm lại niềm tin vào bản chất của mình, khơi dậy những giá trị đã bị lãng quên bởi sự truy cầu mù quáng. Kỷ nguyên này là của các ngươi, do chính ý chí của các ngươi mà thành." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Bạch Hổ Lão Tổ. "Sức mạnh của 'hổ tính' thuần khiết không thua kém bất kỳ 'nhân hóa' nào. Hãy giữ vững bản nguyên của mình, và các ngươi sẽ tìm thấy sự vĩ đại đích thực." Lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một lời khuyên chân thành, một sự khẳng định cho con đường mà chúng đã chọn. Hắn cảm nhận được sự thống nhất và sức mạnh mới của Linh Thú Sơn Mạch, được dẫn dắt bởi Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, sẽ trở thành một lực lượng đáng gờm, một đồng minh quan trọng của hắn trong cuộc chiến lớn hơn chống lại sự mất cân bằng của Huyền Vực. Đây sẽ là một biểu tượng sống, một lời nhắc nhở cho hắn và đồng đội về con đường đúng đắn, ngay cả khi đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt phức tạp nhìn hắn. Nàng ngưỡng mộ sâu sắc những gì hắn đã làm, đã thay đổi cả một khu rừng rộng lớn, đã thức tỉnh hàng ngàn ý chí tồn tại. Nhưng trong ánh mắt nàng còn có cả sự lo lắng. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc đã chọn một con đường đầy chông gai, đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ và những thế lực hùng mạnh nhất của Huyền Vực, mà Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một trong số đó. Nàng biết rằng, Tần Mặc sẽ tiếp tục hành trình của mình, mang theo triết lý cân bằng và những bài học từ thế giới linh thú để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực khai thác linh khí tự nhiên đang ngày càng mạnh mẽ. Sự suy ngẫm này, sự chuyển biến sâu sắc trong tư tưởng của nàng, sẽ ảnh hưởng đến quyết định của nàng trong tương lai, quyết định tiếp tục đồng hành cùng hắn, dù cho con đường phía trước có gian nan đến mấy. "Lời nói của hắn thật đơn giản, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một thế giới," nàng suy ngẫm trong lòng. "Giáo điều tông môn ta đã dạy về việc 'khai linh' để đạt cảnh giới cao hơn, buộc vạn vật phải 'nhân hóa' để thăng tiến, nhưng hắn lại cho thấy một con đường khác, sâu sắc hơn... một con đường mà chúng ta đã bỏ quên, một con đường tôn trọng bản nguyên của vạn vật. Liệu đây có phải là chân lý đích thực?" Nàng cảm thấy một sự rung chuyển sâu sắc trong niềm tin bấy lâu nay của mình, một hạt giống nghi vấn đã nảy mầm và đang dần lớn lên.

Hắc Phong, nằm dưới gốc cây, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Bạch Hổ Lão Tổ. Nó gầm gừ một tiếng thật thấp, như một lời khẳng định cho lòng trung thành và ý chí bảo vệ. Nó đã tìm thấy một nơi thuộc về mình, một nơi nó có thể là một con sói, mạnh mẽ và tự do, không cần phải thay đổi bản chất để tồn tại. Sự an bình trong mắt nó, sự kiên định trong tiếng gầm gừ, là minh chứng sống động nhất cho triết lý của Tần Mặc.

Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền đất ẩm. Không khí vẫn mát mẻ, nhưng đã bớt đi vẻ mờ ảo của sương sớm, thay vào đó là sự sống động, tràn đầy năng lượng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách và tiếng thú vật di chuyển, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng tự nhiên, không hỗn loạn mà đầy hài hòa. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi xộc vào khứu giác, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của một khu rừng nguyên sinh, nay lại mang thêm một chút hương vị của sự an bình.

Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục hành trình, bước chân trên những con đường mòn quen thuộc. Khác với vẻ hoang dã và đầy hiểm nguy trước đây, giờ đây khu rừng toát lên một vẻ sống động, hài hòa đến lạ lùng. Những Linh Thú Trẻ, như một đàn hươu con với đôi mắt to tròn và những chú nai tơ đang tập tễnh, vô tư chơi đùa bên dòng suối nhỏ, không còn sợ hãi hay phòng bị trước sự hiện diện của con người và thần thú. Chúng không nép mình vào bóng tối, không cảnh giác nhìn chằm chằm, mà ngược lại, còn tò mò nhìn theo, đôi khi còn chạy đến gần, như muốn giao lưu. Sự hồn nhiên và thuần khiết của chúng là minh chứng rõ nhất cho một kỷ nguyên mới, nơi linh thú được phép sống đúng với bản chất của mình.

Bích Thủy Tinh Linh và Mộc Linh hiện hữu rõ ràng hơn, không còn ẩn mình trong sự e dè. Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như dòng nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, đang nhảy múa nhẹ nhàng bên một con suối nhỏ. Mỗi bước chân của nàng đều tạo ra những gợn sóng lấp lánh, như những viên ngọc trai tan chảy vào dòng nước. Bên cạnh nàng, Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, khẽ di chuyển những cành lá như cánh tay, cùng hòa mình vào điệu vũ của sự sống. Sự hiện diện của chúng không chỉ là biểu tượng, mà là những điểm sáng rực rỡ của sự sống, hòa mình vào cảnh quan, làm cho khu rừng càng thêm phần huyền ảo.

Tô Lam không ngừng quan sát, ánh mắt cô đầy suy tư. Nàng nhìn những linh thú nhỏ đang nô đùa, nhìn Bích Thủy Tinh Linh và Mộc Linh hòa mình vào tự nhiên. Lòng cô tràn ngập những câu hỏi và sự giác ngộ. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến từ một khu rừng đầy rẫy xung đột, nơi các loài linh thú tranh giành lãnh thổ, khao khát "nhân hóa" để đạt được sức mạnh, sang một nơi chốn hòa bình, nơi mỗi sinh linh đều tôn trọng và phát triển bản chất riêng của mình. Điều này hoàn toàn đối lập với những gì nàng đã được dạy từ khi còn là một thiếu nữ tu hành.

"Thật không thể tin được..." Tô Lam cất tiếng, giọng nàng khẽ run, như vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình. "Ta đã từng nghĩ rằng sức mạnh và sự tiến hóa chỉ có thể đạt được thông qua việc tu luyện, thay đổi bản chất, thậm chí là 'nhân hóa' để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nh��ng nhìn xem, khu rừng này, các linh thú này, chúng đã tìm thấy sự vĩ đại ngay trong chính mình, không cần phải 'nhân hóa' hay 'thăng tiên' theo cách mà chúng ta vẫn biết. Chúng vẫn là chúng, nhưng lại mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, và hạnh phúc hơn." Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tìm kiếm sự xác nhận, hay có lẽ là một lời giải đáp cho những thắc mắc đang xâu xé nội tâm nàng. "Điều này... điều này hoàn toàn khác biệt với giáo điều của tông môn ta, với niềm tin của cả Huyền Vực."

Tần Mặc dừng lại bên một dòng suối nhỏ, nơi Bích Thủy Tinh Linh đang nhảy múa cùng Mộc Linh. Hắn khẽ chạm tay vào mặt nước, cảm nhận sự tinh khiết mát lạnh của dòng chảy. Nước suối lấp lánh dưới ánh nắng, mang theo sức sống của rừng. "Vạn vật đều có con đường riêng của mình," Tần Mặc điềm đạm đáp, giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy. "Ép buộc chúng đi theo một lối mòn duy nhất, một con đường 'thăng tiên' cực đoan, chỉ làm chúng mất đi giá trị và ý nghĩa tồn tại đích thực của mình. Ép buộc một linh thú phải 'nhân hóa' để trở nên mạnh mẽ, cũng giống như ép buộc một dòng suối phải trở thành biển cả mới là vĩ đại. Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Hắn rút tay khỏi dòng nước, nhìn Tô Lam. "Sự cân bằng đến từ sự tôn trọng đối với mọi bản chất, chấp nhận sự đa dạng của ý chí tồn tại. Khát vọng thăng tiên là chính đáng, nhưng không thể trở thành một sự cưỡng ép, một sự chối bỏ bản nguyên."

Hắc Phong nằm xuống bên cạnh Tần Mặc, đầu nó khẽ cọ vào tay hắn. Nó gầm nhẹ một tiếng, "Grừừ...", một âm thanh thấp, ấm áp, thể hiện sự đồng tình với những lời của Tần Mặc. Nó cũng cảm nhận được sự an lành của rừng, một sự an lành mà nó chưa từng có được khi còn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi và khát vọng thay đổi bản chất để tồn tại trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy. Sự thay đổi trong rừng sâu này đã cho nó một ngôi nhà, một nơi nó được phép là chính nó. Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt dõi theo những linh thú nhỏ đang nô đùa, lòng cô tràn ngập những câu hỏi và sự giác ngộ. Cô nhận ra rằng, triết lý của Tần Mặc không chỉ là lý thuyết suông, mà nó đã biến thành hiện thực sống động ngay trước mắt cô, một minh chứng không thể chối cãi. Sự chuyển biến trong tư tưởng của cô ngày càng sâu sắc, và cô biết rằng, quyết định của cô trong tương lai sẽ không còn bị ràng buộc bởi những giáo điều cũ kỹ nữa.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đến rìa Linh Thú Sơn Mạch. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua những cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và bi tráng. Gió lộng thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất rừng, nhưng cũng thoang thoảng mùi bụi và một chút kim loại từ thế giới bên ngoài. Họ dừng lại, nhìn lại khu rừng xanh ngút ngàn phía sau, nơi giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự cân bằng, một pháo đài vững chắc của bản nguyên. Khu rừng yên bình, hùng vĩ, và tràn đầy sức sống ấy là thành quả của Tần Mặc, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.

Ngân Loan, sau khi hộ tống họ một đoạn đường dài, nàng bay vút lên trời xanh, cất tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ, như một lời tạm biệt, một lời chúc phúc, và cả một lời hứa sẽ mãi ghi nhớ những gì Tần Mặc đã mang lại. Tiếng kêu của nàng vang vọng khắp không gian, hòa vào tiếng gió, rồi dần tan biến vào khoảng không bao la. Phía trước họ là con đường đá cổ, gồ ghề và bụi bặm, dẫn ra thế giới bên ngoài, nơi 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' đang diễn ra mạnh mẽ, nơi những tư tưởng 'khai linh' cực đoan vẫn đang hoành hành, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, và sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường.

Tần Mặc quay lưng lại với rừng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, không một chút do dự hay hối tiếc. Hắn biết rằng, dù đã gieo mầm hy vọng tại Linh Thú Sơn Mạch, hành trình của hắn vẫn còn rất dài và đầy gian nan. "Hành trình của chúng ta chưa kết thúc," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn vang vọng trong không gian rộng lớn, mang theo sự quyết tâm sắt đá. "Rừng sâu này đã tìm thấy con đường của mình, đã khẳng định giá trị bản nguyên, nhưng bên ngoài kia, vẫn còn rất nhiều nơi đang chìm trong sự mất cân bằng, trong nỗi ám ảnh thăng tiên cực đoan. Vẫn còn rất nhiều sinh linh đang bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình."

Tô Lam đứng bên cạnh, nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Ánh mắt nàng không còn sự phân vân, mà thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm. Sự chuyển biến sâu sắc trong tư tưởng của nàng đã hoàn tất, và nàng đã đưa ra quyết định của mình. "Ta sẽ đi cùng ngươi," nàng nói, giọng nàng rõ ràng và mạnh mẽ, "Ta muốn thấy... muốn hiểu thêm về con đường ngươi đã chọn. Và nếu có thể, ta muốn giúp ngươi bảo vệ nó, bảo vệ cái chân lý mà ngươi đang gieo mầm. Có lẽ, đây mới là con đường tu hành đích thực, con đường mang lại sự cân bằng cho vạn vật, chứ không phải là sự truy cầu quyền lực vô độ." Nàng đã chấp nhận Tần Mặc không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một người dẫn đường, một người đã mở ra cho nàng một tầm nhìn hoàn toàn mới về thế giới. Nàng sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ và kiên định hơn của Tần Mặc, có thể ảnh hưởng đến quyết định của cô trong các cuộc đối đầu sắp tới.

Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, "Grừừ...", một tiếng gầm thấp, như một lời hứa của sự sẵn sàng và lòng trung thành tuyệt đối. Nó lướt đi trước, mở đường, thân hình mạnh mẽ và uy dũng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Khúc ca thịnh vượng của rừng sâu sẽ là một biểu tượng, một lời nhắc nhở cho Tần Mặc và đồng đội về con đường đúng đắn, ngay cả khi đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất, với Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực khai thác linh khí tự nhiên đang ngày càng mạnh mẽ.

Họ bước ra khỏi ranh giới của Linh Thú Sơn Mạch, bước chân dứt khoát trên con đường bụi đất, để lại phía sau một khúc ca hài hòa, một vương quốc của sự cân bằng và bản nguyên vĩnh cửu. Trước mặt họ là một Huyền Vực rộng lớn, đầy rẫy thử thách, nơi những ý niệm đối lập đang chờ đợi để được đối đầu, nơi Tần Mặc sẽ tiếp tục hành trình của mình, mang theo triết lý cân bằng và những bài học từ thế giới linh thú để đối mặt với những thách thức lớn hơn, mang lại sự cân bằng cho toàn bộ vạn vật.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free