Vạn vật không lên tiên - Chương 507: Khúc Ca Tiếp Nối: Tiếng Vọng Của Bản Nguyên
Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây Linh Thú Sơn Mạch. Những áng mây bồng bềnh vờn quanh các đỉnh núi cao, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng ẩn chứa nét bi tráng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, cùng với mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thơm ngát. Mùi nhựa cây đặc trưng của những cánh rừng nguyên sinh cũng hòa quyện vào không khí. Tiếng gầm rú của linh thú, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy và đầy sức sống.
Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ một lần nữa đứng trên đỉnh núi cao nhất, nơi đã chứng kiến sự khởi đầu và sự ra đi của Tần Mặc. Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy đường chân trời xa xăm, nơi Huyền Vực rộng lớn đang dần chìm vào bóng tối. Nhưng không phải là một bóng tối bình yên, mà là một bóng tối hỗn loạn, nơi những luồng linh khí dao động bất thường, những dấu hiệu của sự mất cân bằng đang lan tràn từ bên ngoài. Dù khu rừng của họ đang thịnh vượng, đang tràn đầy sức sống và sự hài hòa, họ biết rằng sự bình yên này có thể không kéo dài mãi mãi.
"Thế giới bên ngoài... nó đang mất đi sự cân bằng. Hậu quả của khát vọng thăng tiên mù quáng," Mộc Lâm Chủ nói, giọng y trầm lắng, ánh mắt xanh biếc dõi về phía xa xăm. Y có thể cảm nhận được những dao động linh khí bất thường, những tín hiệu hỗn loạn từ bên ngoài. Đó là những dự báo về những hiện tượng thiên nhiên dị thường, những cuộc chiến tranh giành linh mạch, những sinh linh bị ép buộc "khai linh" và biến dị để đạt được sức mạnh. Tất cả đều là hậu quả của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị", nơi mà mọi sinh linh đều bị thúc đẩy đến cực điểm của sự tu luyện, bỏ qua bản nguyên và sự cân bằng. "Họ không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm một tiếng nhỏ, tiếng gầm mang theo sự uy nghiêm và một chút cảnh báo. "Chúng ta là pháo đài. Một minh chứng sống cho con đường khác. Và một ngày nào đó, pháo đài này sẽ phải đứng vững trước bão tố." Y hiểu rõ lời Mộc Lâm Chủ. Khu rừng này, với sự hài hòa và phát triển bền vững của nó, sẽ trở thành một điểm tựa vững chắc và là nguồn lực quan trọng cho Tần Mặc trong các cuộc đối đầu lớn với Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác. Sự tương phản rõ rệt giữa Linh Thú Sơn Mạch và thế giới bên ngoài chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, có thể dẫn đến những cuộc "viếng thăm" không mong muốn từ các tu sĩ muốn khai thác hoặc thay đổi khu rừng.
Mộc Lâm Chủ siết chặt tay, những ngón tay gầy guộc run rẩy nhẹ. Y không sợ hãi, mà là một sự quyết tâm sâu sắc. "Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này. Bằng mọi giá. Không chỉ vì nó là nhà, mà còn vì nó là niềm hy vọng." Lời hứa của y không chỉ là bảo vệ lãnh địa, mà còn là bảo vệ triết lý, bảo vệ một con đường sống khác mà Tần Mặc đã khai mở. Y biết rằng, Linh Thú Sơn Mạch sẽ không chỉ là một nơi trú ẩn, mà sẽ trở thành một biểu tượng, một ngọn hải đăng soi sáng cho những linh hồn lạc lối trong cơn bão của khát vọng thăng tiên.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng vang dội hơn, như một lời thề son sắt. Đôi mắt vàng rực của y nhìn thẳng vào màn đêm đang bao trùm Huyền Vực, nơi những thế lực hùng mạnh đang thao túng số phận của vạn vật. Y đã từng là một phần của sự mù quáng đó, nhưng giờ đây, y đã nhìn thấy ánh sáng. Y biết rằng, mình và Mộc Lâm Chủ, cùng với toàn thể Linh Thú Sơn Mạch, sẽ trở thành những đồng minh vững chắc của Tần Mặc. Họ sẽ đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến lớn hơn để giữ gìn sự cân bằng của Huyền Vực, để khúc ca của bản nguyên, khúc ca của rừng sâu, sẽ không bao giờ tắt. Cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật đang ngày càng gần kề, và Linh Thú Sơn Mạch đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm, trên con Đường Cổ Đạo Thương Gia, một con đường đất đá dăm cổ kính đã hằn sâu dấu vết của thời gian và vô số bước chân lữ khách, Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục hành trình. Nắng sớm dịu dàng trải vàng trên những tán lá cây ven đường, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những đỉnh núi xa xăm, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, hứa hẹn một ngày đầy nắng và gió. Tiếng bánh xe lọc cọc từ những chuyến xe hàng đã bắt đầu lăn bánh, tiếng ngựa hí vang vọng từ những đoàn lữ hành sớm, và những âm thanh nói chuyện ồn ào của các thương nhân, lữ khách từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật của Huyền Vực. Mùi bụi đường khô hanh, mùi mồ hôi pha lẫn hương da thuộc từ những gánh hàng, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của những con đường lớn.
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, bước đi vững chãi. Hắn vận một bộ trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn, Tô Lam với nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ thông minh và kiên định. Cô mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông khẽ đung đưa theo từng bước chân. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực uy dũng, điềm nhiên bước đi bên cạnh, như một cái bóng trung thành và mạnh mẽ. Mỗi bước chân của họ đều đều, mang theo một sự an nhiên hiếm có giữa dòng người hối hả.
Họ đã đi qua một đoạn đường dài, Linh Thú Sơn Mạch giờ đây chỉ còn là một dải núi xanh thẳm mờ ảo ở phía sau, dần khuất sau sương sớm và những ngọn đồi trùng điệp. Tần Mặc quay đầu nhìn lại, ánh mắt hắn dõi theo hình bóng đang mờ dần của dãy núi. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về khu rừng đầy sức sống, những linh thú tự do, không còn bị ám ảnh bởi khát vọng nhân hóa mà đã tìm thấy con đường của riêng mình, hiện lên rõ nét. Một cảm giác mãn nguyện dâng trào trong lồng ngực, nhưng cũng xen lẫn một nỗi trầm tư sâu sắc về chặng đường phía trước.
"Rừng sâu đã tìm thấy khúc ca của riêng mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm tĩnh, mang theo chút suy tư. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng giữa ba người, như một sự khẳng định cho những gì họ đã cùng nhau kiến tạo. Hắn cảm nhận được tiếng gió lướt qua tán lá cây, mùi đất ẩm và hoa dại còn vương vấn từ khu rừng, những âm thanh và hương vị ấy như một lời nhắc nhở về sự cân bằng và hài hòa mà họ đã gieo trồng.
Tô Lam cũng quay đầu nhìn về phía xa xăm, đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng đã chứng kiến sự chuyển mình của Linh Thú Sơn Mạch, sự từ bỏ khát vọng nhân hóa để trở về với bản nguyên thuần khiết của vạn vật. Điều đó đã làm lung lay sâu sắc những giáo điều mà nàng đã học được từ tông môn, những triết lý đã ăn sâu vào tâm trí nàng bao nhiêu năm qua. Giờ đây, nàng cảm thấy một sự thanh thản, một sự giác ngộ.
"Ta chưa từng thấy sự sống nào mãnh liệt và thuần khiết đến vậy," Tô Lam đáp lời, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy cảm xúc. Nàng nhớ lại hình ảnh những Ngân Loan tự do bay lượn trên bầu trời, những Bích Thủy Tinh Linh hòa mình vào dòng chảy của suối nguồn, những Mộc Linh vững chãi bám rễ vào lòng đất. Tất cả đều là những minh chứng sống động cho một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản nguyên để vươn tới sức mạnh. Nàng cảm thấy nắng ấm áp trên da, gió nhẹ mơn man mái tóc, những cảm giác giản dị ấy giờ đây lại trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết, như một phần của bản nguyên mà vạn vật nên trân trọng. Hắc Phong khẽ khịt mũi một tiếng, như thể đồng tình với những suy nghĩ của hai người, đôi mắt đỏ rực của nó dõi theo hướng mà họ đang nhìn, đầy vẻ bình yên và mãn nguyện. Sự gắn kết giữa họ giờ đây không chỉ là đồng hành trên đường, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về một lý tưởng chung.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi trong tâm thức của Tô Lam không chỉ là một chiến thắng cá nhân của nàng, mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của triết lý "cân bằng bản chất". Linh Thú Sơn Mạch đã trở thành một biểu tượng, một "pháo đài tự nhiên" nơi mà vạn vật có thể sống đúng với ý chí tồn tại của mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một định nghĩa cực đoan. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng với những đồng hành như Tô Lam và Hắc Phong, và với niềm tin vào những gì họ đã chứng kiến, hắn không còn cảm thấy cô độc. Tiếng bước chân đều đặn của ba người tiếp tục vang vọng trên con đường cổ đạo, hướng về phía trước, nơi những thử thách mới đang chờ đợi, nhưng cũng là nơi họ sẽ tiếp tục gieo mầm cho những khúc ca của bản nguyên.
***
Khi mặt trời lên cao, đổ nắng vàng rực rỡ xuống trần gian, bộ ba tìm một bãi đất trống ven bìa rừng, dưới tán một cây đại thụ cổ thụ có cành lá xum xuê, để nghỉ ngơi. Nơi đây yên tĩnh hơn so với con đường cổ đạo tấp nập, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng vọng lại. Nắng ấm áp bao phủ khắp nơi, xua tan đi cái lạnh còn sót lại của buổi sáng, và những làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của đất ẩm, của những loài hoa dại nở ven đường, cùng với một chút hương nhựa cây thoang thoảng từ đại thụ. Tần Mặc tựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm hờ mắt, cảm nhận sự an nhiên của đất trời. Tô Lam ngồi đối diện hắn, ánh mắt phượng vẫn còn đọng lại vẻ suy tư sâu sắc. Hắc Phong cuộn tròn dưới bóng râm mát rượi, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, thi thoảng khịt mũi nhẹ, như đang chìm vào giấc ngủ yên bình nhưng vẫn luôn cảnh giác.
Không gian tĩnh lặng bao trùm, nhưng trong lòng Tô Lam, một dòng chảy suy nghĩ đang cuộn trào mãnh liệt. Nàng nhớ lại những lời giáo huấn từ sư môn, những kinh điển đã được truyền tụng qua hàng ngàn năm, về việc khai phá linh căn, tu luyện linh lực, và cuối cùng là đạt đến cảnh giới thăng tiên, trở thành người thượng giới. Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường đó, coi đó là đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng rồi, nàng đã gặp Tần Mặc, đã đi cùng hắn đến Vô Tính Thành, và sau đó là Linh Thú Sơn Mạch. Những gì nàng chứng kiến ở đó đã đảo lộn toàn bộ thế giới quan của nàng. Nàng đã thấy sự đau khổ của những linh thú bị ép buộc nhân hóa, sự méo mó của bản nguyên khi cố gắng vươn tới một hình thái không thuộc về mình. Và nàng cũng đã thấy vẻ đẹp thuần khiết, sức sống mãnh liệt của những linh thú đã từ bỏ khao khát đó, trở về với bản chất hoang dã.
"Trước đây, ta luôn tin vào 'nhân hóa' là con đường duy nhất để vạn vật có thể vươn tầm, đạt đến cảnh giới cao nhất của tu hành," Tô Lam cất tiếng, giọng nàng trầm lắng, chứa đựng sự giằng xé nội tâm mà nàng đã trải qua. "Những lời dạy của tông môn, những kinh điển cổ xưa đều nói rằng đó là định mệnh, là chân lý bất di bất dịch của Huyền Vực. Nhưng ở Linh Thú Sơn Mạch, ta đã thấy một chân lý khác. Một chân lý mà sư môn ta chưa từng dạy, chưa từng nhắc đến." Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Ta đã thấy linh thú từ bỏ hình thái con người, từ bỏ khao khát được trở thành 'thượng đẳng', và chấp nhận bản nguyên của mình. Chúng không trở nên yếu kém hơn, mà ngược lại, chúng trở nên mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, và thực sự hài hòa với trời đất."
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn của hắn bình thản nhưng sâu sắc, như thể đã thấu hiểu mọi suy nghĩ trong lòng Tô Lam. Hắn không vội vàng đáp lời, mà để cho những lời nói của nàng lan tỏa trong không gian, để chính nàng tự cảm nhận sự thay đổi trong tâm hồn mình. Hắn biết rằng, sự chuyển biến trong nhận thức của Tô Lam là một điều vô cùng quý giá, bởi nàng không phải là một người dân Vô Tính Thành hồn nhiên, mà là một tu sĩ, một người từng đứng trên đỉnh cao của hệ thống tín ngưỡng cũ. Sự thay đổi của nàng là một minh chứng hùng hồn nhất cho triết lý của hắn.
"Mỗi vật đều có con đường riêng của nó, miễn là giữ được bản nguyên," Tần Mặc từ tốn nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng suối chảy. "Khát vọng thăng tiên không phải là sai, nhưng ép buộc vạn vật phải đi theo một con đường duy nhất, phải từ bỏ bản chất của mình để đạt được điều đó, thì lại là một bi kịch. Khi một cây muốn trở thành chim, một con cá muốn sống trên cạn, chúng sẽ mất đi chính mình, và thế giới sẽ mất đi sự cân bằng vốn có." Hắn đưa tay nhẹ vuốt ve bộ lông mềm mượt của Hắc Phong đang say ngủ, con sói khổng lồ khẽ cựa mình, tiếng khịt mũi an tâm vang lên. "Bản nguyên là nền tảng của sự tồn tại, là ý chí tồn tại sâu thẳm nhất. Khi vạn vật tôn trọng bản nguyên của mình, chúng sẽ tìm thấy sức mạnh chân chính, một sức mạnh không cần phải mượn từ bất kỳ đâu, mà xuất phát từ chính tự thân chúng."
Tô Lam lắng nghe từng lời của Tần Mặc, những lời nói đó như gột rửa tâm hồn nàng, giải phóng nàng khỏi những gông cùm giáo điều. Niềm tin mà nàng đã từng hoài nghi, từng vật lộn để chấp nhận, giờ đây đã trở nên vững chắc như đá tảng. Nàng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có, một cảm giác giải thoát khỏi gánh nặng của những kỳ vọng không thuộc về mình.
"Niềm tin của ta đã vững chắc hơn bao giờ hết, Tần Mặc," Tô Lam quả quyết nói, ánh mắt nàng rạng ngời, đầy kiên định. "Ta đã từng lạc lối trong mê cung của những lời dạy cổ xưa, nhưng giờ đây ta đã nhìn thấy ánh sáng. Ta sẽ đi cùng ngươi đến cùng, không chỉ vì ngươi đã mở ra cho ta một con đường mới, mà còn vì ta tin rằng con đường này mới là chân lý thực sự của Huyền Vực, là con đường duy trì sự cân bằng bản chất của vạn vật." Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một lời hứa, mà là một lời tuyên ngôn, một sự cam kết tuyệt đối với lý tưởng mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nàng biết rằng, sự ổn định và phát triển của Linh Thú Sơn Mạch sẽ trở thành một điểm tựa vững chắc và là nguồn lực quan trọng cho Tần Mặc trong các cuộc đối đầu lớn sắp tới, và nàng sẽ là một phần của điểm tựa đó.
Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn không nói thêm lời nào, bởi lời hứa của Tô Lam đã nói lên tất cả. Cả hai đều hiểu rằng, hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Nhưng với sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau, họ đã có một sức mạnh vô hình, một điểm tựa vững chắc để đối mặt với mọi giông bão. Hắc Phong, như thể cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn hai người, khẽ cựa mình lần nữa, rồi lại chìm vào giấc ngủ, tiếng khịt mũi nhẹ nhàng như một khúc ca của sự bình yên và mãn nguyện. Nắng chiều bắt đầu ngả vàng, báo hiệu thời gian nghỉ ngơi đã kết thúc.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả con Đường Cổ Đạo Thương Gia. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những lối đi mòn vẹt, hắt lên những bóng cây cổ thụ ven đường, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đường đặc trưng, mùi mồ hôi của những người lữ hành cuối ngày, và đôi khi là một làn hương hoa dại thoảng qua từ những cánh đồng xa. Dù là một con đường tấp nập, nhưng vào khoảnh khắc hoàng hôn này, mọi thứ dường như chậm lại, để lại không gian cho những suy tư sâu lắng. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục bước đi, những bước chân đều đặn và vững vàng, hướng về phía chân trời nơi ánh mặt trời đang dần khuất dạng.
Tần Mặc cảm thấy nắng chiều vàng rực trên da, ấm áp nhưng cũng mang theo chút mệt mỏi của một ngày dài hành trình. Trong lòng hắn, trách nhiệm về con đường phía trước càng trở nên nặng nề hơn. Hắn đã thấy sự bình yên của Vô Tính Thành, sự hài hòa của Linh Thú Sơn Mạch, nhưng hắn cũng biết rằng, bên ngoài kia, Huyền Vực đang mất cân bằng một cách khủng khiếp. Những luồng linh khí dao động bất thường, những dấu hiệu của sự hỗn loạn đang ngày càng lan tràn, do hậu quả của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" mà Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác đang đẩy mạnh. Những dự án khai thác linh khí tự nhiên vô độ, những sinh linh bị ép buộc "khai linh" và biến dị để đạt được sức mạnh, tất cả đều đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm.
"Thế giới bên ngoài đang thay đổi, và không phải lúc nào cũng theo cách mà chúng ta mong muốn," Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt hắn dõi về phía xa, nơi những tầng mây nhuộm màu đỏ rực như máu. "Những luồng linh khí hỗn loạn đang ngày càng mạnh mẽ, những dấu hiệu của sự mất cân bằng đang lan tràn khắp nơi. Họ không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói của hắn chứa đựng sự trầm tư sâu sắc, một gánh nặng của người nhìn thấy trước hiểm họa nhưng khó lòng thay đổi ý chí của cả thiên hạ. Tuy nhiên, sự kiên định trong giọng nói hắn không hề suy suyển. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, và hắn sẽ không từ bỏ.
Tô Lam bước đi bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng cũng dõi theo hướng chân trời. Nàng cảm nhận được những luồng linh khí bất thường trong không khí, những dao động tinh tế mà trước đây nàng có lẽ đã bỏ qua. Sự giằng xé nội tâm giữa giáo điều tông môn và những chân lý mới mà nàng đã chứng kiến giờ đây đã lắng xuống, nhường chỗ cho một ý chí kiên cường và lòng tin không thể lay chuyển vào Tần Mặc. Nàng biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy những tu sĩ mạnh mẽ, những thế lực hùng cường sẽ coi Tần Mặc và triết lý của hắn là mối hiểm họa. Nhưng nàng không sợ hãi.
"Huyền Vực cần một khúc ca mới, Tần Mặc," Tô Lam đáp lời, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyết tâm, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. "Một khúc ca không phải về sự thăng tiến mù quáng, mà là về sự cân bằng bản chất, về việc vạn vật được là chính nó. Và chúng ta sẽ là người cất lên nó." Lời nói của nàng không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời hứa, một sự khẳng định cho vai trò của họ trong cuộc chiến vĩ đại sắp tới. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến bằng sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, một cuộc chiến để gieo mầm hy vọng vào một con đường khác cho vạn vật.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, vẫn trung thành bước đi bên cạnh, tiếng bước chân đều đặn của nó hòa vào tiếng bước chân của hai người. Nó khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời, như thể cũng cảm nhận được gánh nặng và sự quyết tâm của Tần Mặc và Tô Lam. Nó là hiện thân của bản nguyên hoang dã, của sự cân bằng tự nhiên, và sự hiện diện của nó là một lời nhắc nhở không lời về mục đích của chuyến đi này. Nó bình yên, mãn nguyện, và trung thành tuyệt đối, một biểu tượng sống cho triết lý mà họ đang theo đuổi.
Tần Mặc và Tô Lam trao đổi ánh mắt, một ánh mắt thấu hiểu sâu sắc, không cần lời nói. Họ biết rằng, hành trình này sẽ đưa họ đối mặt với những hệ quả sâu sắc nhất của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị", những vùng đất bị tàn phá, những sinh linh bị biến dạng. Nhưng họ cũng mang theo hy vọng và minh chứng từ Linh Thú Sơn Mạch, một minh chứng sống động cho thấy một con đường khác là hoàn toàn khả thi. Lời hứa của Tô Lam về "khúc ca mới" không chỉ là một giấc mơ, mà là một mục tiêu mà họ sẽ cùng nhau theo đuổi, từng bước chân một, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật đã thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.