Vạn vật không lên tiên - Chương 508: Hồi Âm Của Thế Giới: Làn Sóng Từ Rừng Sâu
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao trùm vạn vật trong một màu đen thăm thẳm. Chỉ còn ánh trăng bạc vắt vẻo trên nền trời xa thẳm, soi rọi lờ mờ con đường đá cổ kính mà Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang bước đi. Những bước chân đều đặn, mang theo sự vững vàng của những kẻ đã tìm thấy con đường và quyết tâm theo đuổi nó đến cùng, bất chấp phong ba bão táp chờ đợi phía trước.
Họ đã rời khỏi Linh Thú Sơn Mạch được một đoạn khá xa, đủ để cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của không gian xung quanh. Không còn sự trong lành tuyệt đối, không còn những luồng linh khí dồi dào, tràn đầy sức sống của bản nguyên tự nhiên. Thay vào đó, một thứ cảm giác nặng nề, xen lẫn những dao động bất thường bắt đầu bao trùm. Tần Mặc bước đi chậm rãi hơn, đôi mắt đen láy nheo lại, không phải vì ánh sáng yếu ớt, mà như thể hắn đang cố gắng nhìn thấu một bức màn vô hình. Hắn cảm nhận được những "rung động" từ thế giới bên ngoài, những làn sóng vô hình không phải âm thanh, không phải hình ảnh, mà là những "ý chí tồn tại" đang va đập vào tâm trí hắn, ngày càng rõ ràng và mạnh mẽ. Chúng như những sợi tơ vô hình, dệt nên một tấm lưới khổng lồ đang bao phủ lấy Huyền Vực.
Bên cạnh hắn, Tô Lam cũng nhận ra sự khác biệt. Nàng là một tu sĩ, dù đã từ bỏ nhiều giáo điều cũ, nhưng sự nhạy cảm với linh khí vẫn còn đó. Nàng cảm thấy không khí loãng hơn, linh khí trở nên tạp nham, không thuần khiết như ở Linh Thú Sơn Mạch. Dù không thể "nghe" được ý chí như Tần Mặc, nàng vẫn cảm nhận được một sự bất an mơ hồ đang lan tỏa. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, trung thành bước đi sát gót Tần Mặc. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ nhẹ trong cổ họng, đôi tai vểnh lên, chiếc mũi hít hà không khí. Nó cũng cảm nhận được sự thay đổi, bản năng hoang dã của nó mách bảo rằng có điều gì đó không ổn đang tiềm ẩn trong màn đêm tĩnh mịch.
Tần Mặc dừng bước, ngước nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi xa xa, nơi những ngọn núi sừng sững như những vị thần gác cửa. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi bụi đường, mùi ẩm ướt của đất đêm và một chút gì đó rất xa lạ, không thuộc về tự nhiên thuần khiết. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt từng loại "ý chí" đang quẩn quanh mình. Có sự tò mò, có sự hoài nghi, có cả sự kinh ngạc, nhưng trên hết là một làn sóng mạnh mẽ của lòng tham và khát vọng.
"Huynh cảm nhận được điều gì sao, Tần Mặc?" Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng trầm thấp, mang theo sự lo lắng ẩn giấu. Nàng đã quá quen thuộc với những biểu hiện này của Tần Mặc, mỗi khi hắn chìm đắm vào thế giới của những ý chí vô hình.
Tần Mặc chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vì sao. "Không phải âm thanh, Tô Lam. Cũng không phải hình ảnh. Đó là... những tiếng vọng. Tiếng vọng của ý chí tồn tại, của khát vọng, của những suy nghĩ đang lan truyền như những cơn sóng. Chúng đến từ mọi phía, từ những con đường chúng ta đang đi, từ những cánh rừng phía xa, và cả từ những nơi chúng ta chưa từng đặt chân đến." Hắn giơ tay, như thể muốn nắm bắt một thứ gì đó vô hình trong không khí. "Chúng đang nói về Linh Thú Sơn Mạch. Về sự thay đổi của nó."
Hắc Phong khẽ cụp tai xuống, rồi lại vểnh lên, ánh mắt đỏ rực của nó quét qua những bụi cây ven đường, như thể đang tìm kiếm nguồn gốc của những "tiếng vọng" mà Tần Mặc vừa nhắc tới. Nó không hiểu ngôn ngữ con người, nhưng nó hiểu được những dao động tinh thần, những cảm xúc sâu thẳm. Và những gì nó cảm nhận được từ Tần Mặc lúc này là một sự căng thẳng mới, một gánh nặng mới đang đè nén lên vai hắn.
"Về sự thay đổi?" Tô Lam nhíu mày, suy tư. "Chẳng lẽ tin tức đã lan truyền nhanh đến vậy? Hay là... những luồng linh khí hỗn loạn mà huynh từng nhắc đến đang mang theo những thông điệp đó?" Nàng nhớ lại lời Tần Mặc về "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", về những hậu quả kinh hoàng của nó. "Họ nhìn nhận sự thay đổi đó như thế nào?"
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, vừa trầm tư vừa ẩn chứa sự chua xót. "Họ nhìn nó bằng con mắt của kẻ chinh phục, của kẻ muốn thăng tiên, Tô Lam. Những tiếng vọng này... chúng chứa đựng sự kinh ngạc về sức mạnh của khu rừng, nhưng cũng là những toan tính về cách khai thác nó, biến nó thành một phần của con đường thăng tiên. Có người muốn bắt linh thú về luyện đan, có người muốn chiếm đoạt linh mạch, có người muốn học hỏi 'phép thuật' khiến vạn vật hồi sinh... Tất cả đều là để phục vụ cho khát vọng thăng tiến của bản thân, không phải để trân trọng bản nguyên của vạn vật." Giọng hắn trầm hẳn xuống, như một tiếng thở dài vô hình. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự cảnh báo của một chân lý đã bị lãng quên từ ngàn xưa.
Tô Lam im lặng, nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Linh Thú Sơn Mạch, sự hài hòa và sức sống mãnh liệt mà Tần Mặc đã mang lại. Nàng biết đó là một con đường khác, một con đường giữ gìn bản nguyên thay vì biến đổi. Nhưng giờ đây, những lời của Tần Mặc đã mở ra một bức tranh rộng lớn hơn, một bức tranh về sự đối đầu tư tưởng không thể tránh khỏi. Thế giới bên ngoài, bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên, sẽ không thể nào hiểu được sự vĩ đại của việc "cân bằng bản chất", của việc để vạn vật được là chính nó. Họ sẽ chỉ nhìn thấy sức mạnh, và tìm cách chiếm đoạt nó.
Con đường cổ đạo tiếp tục uốn lượn dưới ánh trăng. Tần Mặc lại bước đi, nhưng mỗi bước chân của hắn giờ đây đều mang theo một gánh nặng vô hình. Gánh nặng của sự hiểu lầm, của lòng tham, và của một cuộc chiến tư tưởng vừa mới nhen nhóm. Hắn biết, Linh Thú Sơn Mạch, dù đã được bảo vệ và hồi sinh, nhưng cũng đã trở thành một ngọn hải đăng thu hút mọi ánh mắt của Huyền Vực, mà những ánh mắt đó không phải lúc nào cũng mang theo thiện ý.
***
Khi ánh nắng ban mai bắt đầu rọi xuống, xua tan màn sương đêm còn vương lại, Tần Mặc và đồng đội đã đến một thị trấn biên thùy nhỏ, nằm ẩn mình dưới chân những ngọn núi trùng điệp, cách Linh Thú Sơn Mạch không quá xa. Thị trấn này là điểm trung chuyển của các thợ săn, thương nhân và cả một vài tu sĩ cấp thấp, những người muốn tìm kiếm cơ hội ở vùng đất hoang dã. Kiến trúc nơi đây mộc mạc, với những căn nhà gỗ và tường đá thô sơ, được bao quanh bởi một hàng rào bảo vệ yếu ớt, chỉ đủ để ngăn chặn những loài dã thú thông thường.
Bầu không khí trong thị trấn bán hoang dã này thật đặc trưng: mùi gỗ cháy, da thú, khói bếp và mồ hôi con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị ngai ngái nhưng đầy sức sống. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào ở các quán rượu, tiếng rao hàng của những kẻ buôn bán nhỏ lẻ, và thỉnh thoảng, tiếng súng săn vang lên từ phía rừng sâu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống nơi biên giới.
Họ tìm một quán ăn nhỏ, trông có vẻ sạch sẽ nhất trong thị trấn, và chọn một góc khuất. Tần Mặc ngồi lặng lẽ, đôi mắt vẫn khép hờ, như thể hắn đang nghỉ ngơi, nhưng thực chất, tâm trí hắn đang hoạt động hết công suất, thu nhận từng "ý chí tồn tại" đang trôi nổi trong không gian chật hẹp này. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của gầm bàn, đôi tai vểnh nhẹ, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Tô Lam thì ngồi đối diện Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng quét qua từng gương mặt, cố gắng thu thập thông tin.
Không lâu sau, một bóng người phong trần bước vào quán. Đó là một Vân Du Khách, trên vai gánh một gánh hàng hóa cồng kềnh, khuôn mặt nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn khắp nơi như một con chồn. Hắn đặt gánh hàng xuống, gọi một bát mì nóng hổi và bắt đầu kể lể về những chuyến đi của mình.
"Ôi chao! Các vị có biết không, Linh Thú Sơn Mạch bây giờ đã khác lắm rồi!" Vân Du Khách vừa húp mì xì xụp, vừa nói oang oang, thu hút sự chú ý của vài người khách khác. "Mấy hôm trước ta có đi qua rìa núi, suýt nữa thì bị một con Hỏa Thử phun lửa đốt cháy cả gánh hàng! Mà con Hỏa Thử đó, nó không giống như những con ta từng gặp đâu! Nó to gấp đôi, lông đỏ rực như than hồng, đôi mắt có linh quang chớp động!"
Một thợ săn già ngồi bàn bên cạnh chen vào: "Chuyện đó thì có gì lạ. Linh Thú Sơn Mạch vốn là nơi linh khí dồi dào. Có linh thú biến dị cũng là chuyện thường."
Vân Du Khách cười khẩy: "Không đâu lão huynh! Chuyện này khác lắm! Nghe nói, cả khu rừng như được hồi sinh vậy. Cây cối xanh tốt gấp bội, chim muông hót líu lo cả ngày đêm. Mà có người còn đồn rằng, có một con Bạch Hổ khổng lồ, lông trắng như tuyết, có thể nói tiếng người, đang cai quản khu rừng đó!"
"Bạch Hổ nói tiếng người?" Một tu sĩ trẻ ngồi gần đó nhíu mày, tỏ vẻ không tin. "Linh thú bậc cao có thể khai trí, nhưng để nói tiếng người trôi chảy thì phải đạt đến cảnh giới Thần Thú, ít nhất cũng phải hóa hình nhân loại mới có thể làm được. Chẳng lẽ Linh Thú Sơn Mạch lại có một con Thần Thú ẩn giấu?"
Vân Du Khách nhún vai, thần bí nói: "Ai mà biết được! Nhưng nghe đồn, nó không chỉ nói, mà còn ban phát 'phép thuật' gì đó, khiến vạn vật trong rừng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng lại giữ được hình dáng nguyên bản, không bị 'nhân hóa' như những linh thú khác muốn thăng tiên. Thật là lạ lùng!" Hắn đưa tay xoa cằm, đôi mắt tinh ranh ánh lên sự tò mò và một chút tham lam. "Nếu thật sự có thứ 'phép thuật' đó, mà lại không cần phải tu luyện theo lối tu tiên thông thường... thì chẳng phải là một cơ hội lớn sao? Có tiền là có tất cả! Ai giành được bí pháp này, chẳng phải sẽ trở thành bá chủ Huyền Vực sao?"
Tô Lam khẽ thở dài, nhìn Tần Mặc. Nàng biết, những lời đồn đại này, dù phóng đại và méo mó, nhưng lại chứa đựng một phần sự thật về những gì đã xảy ra ở Linh Thú Sơn Mạch. "Họ đã thêu dệt nên đủ thứ chuyện rồi. Từ 'thần thú biến hóa' đến 'rừng thiêng thức tỉnh', và giờ lại là 'bí pháp phi nhân hóa'. Mọi thứ đều được thêm thắt vào để phù hợp với trí tưởng tượng và lòng tham của họ."
Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua không gian, như thể đang nhìn thẳng vào tâm can của Vân Du Khách và những người xung quanh. "Tin đ���n chỉ là lớp vỏ bên ngoài, Tô Lam. Điều quan trọng là 'ý chí tồn tại' đằng sau những tin đồn đó. Vân Du Khách kia, hắn không chỉ tò mò, mà hắn còn nhìn thấy 'cơ hội'. Những tu sĩ khác, họ nhìn thấy 'sức mạnh' và 'bí pháp' để đẩy nhanh con đường thăng tiên của mình." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. "Họ không hiểu rằng, Linh Thú Sơn Mạch không phải là một mỏ vàng để khai thác, cũng không phải là một kho tàng bí pháp để cướp đoạt. Nó là một minh chứng. Một minh chứng cho sự cân bằng bản chất."
Hắc Phong dưới chân Tần Mặc khẽ cọ đầu vào bắp chân hắn, như một lời động viên không lời. Nó cảm nhận được sự phức tạp trong lời nói và tâm trạng của chủ nhân. Những lời đồn đại hỗn loạn ngoài kia, dù không trực tiếp gây hại, nhưng lại là dấu hiệu của một cơn bão lớn hơn đang hình thành.
Tần Mặc lại nhắm mắt, lắng nghe "tiếng vọng" của lòng tham, của khao khát, của sự hiểu lầm đang lan truyền khắp thị trấn biên thùy này. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những làn sóng đầu tiên của sự chú ý đã bắt đầu chạm đến Linh Thú Sơn Mạch, và với chúng, là những toan tính không ngừng nghỉ của thế giới bên ngoài.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên thùy. Thị trấn nhỏ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn lồng lờ mờ treo trước một vài quán trọ, soi rọi những con đường đất vắng lặng. Tần Mặc và Tô Lam ngồi bên một đống lửa nhỏ sau quán trọ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, chiếu lên khuôn mặt trầm tư của hai người. Hắc Phong nằm khoanh tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh lửa, vẫn giữ vẻ cảnh giác.
"Những rung động này... chúng không chỉ là tiếng gió, Tô Lam," Tần Mặc trầm giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn dùng một cành cây khô, khẽ vẽ lên nền đất ẩm ướt những hình thù trừu tượng, như những đường cong uốn lượn, những vòng xoáy phức tạp. "Chúng là khát vọng. Khát vọng muốn chinh phục, muốn biến đổi, muốn lợi dụng. Chúng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời đồn đại nào. Những kẻ đã nghe về Linh Thú Sơn Mạch, họ không chỉ tò mò. Họ đang tính toán."
Tô Lam nhìn những đường nét mà Tần Mặc vẽ, cố gắng hình dung ra những gì hắn đang cảm nhận. "Tính toán... để khai thác Linh Thú Sơn Mạch, để biến nó thành công cụ cho con đường thăng tiên của họ?" Nàng hỏi, giọng nói chứa đựng sự chua chát.
Tần Mặc gật đầu. "Đúng vậy. Họ tin rằng Linh Thú Sơn Mạch đã tìm thấy một cách 'thăng tiến' mới, một con đường 'khai linh' vạn vật mà không cần phải trải qua quá trình 'nhân hóa' gian khổ. Và họ muốn chiếm đoạt bí pháp đó, để đẩy nhanh quá trình tu luyện của bản thân, để trở thành những kẻ mạnh nhất trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' này." Hắn vẽ một vòng tròn lớn, rồi gạch chéo nó. "Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như y, họ đang đẩy mạnh việc khai thác linh khí tự nhiên một cách vô độ. Họ tin rằng càng nhiều linh khí được tập trung vào tu sĩ, càng nhiều sinh linh được 'khai linh' và biến thành công cụ, thì càng có nhiều người thăng tiên, và thế giới sẽ trở nên 'hoàn mỹ' hơn. Nhưng họ không thấy được sự trả giá."
Tô Lam im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng dõi vào ngọn lửa bập bùng. Nàng đã từng là một phần của thế giới đó, một tu sĩ từng khao khát thăng tiến. Nhưng những gì nàng đã chứng kiến ở Vô Tính Thành, rồi ở Linh Thú Sơn Mạch, đã thay đổi hoàn toàn quan niệm của nàng. Nàng hiểu rằng, cái gọi là "hoàn mỹ" của Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một ảo ảnh, xây dựng trên sự tàn phá và biến chất của vạn vật.
"Vậy là... chúng ta đã thực sự thay đổi một nơi, và giờ thế giới đang phản ứng lại," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, mang theo một chút nặng nề. "Phản ứng bằng lòng tham, bằng sự hiểu lầm, và bằng ý đồ chiếm đoạt. Con đường này sẽ còn gian nan hơn nhiều so với những gì chúng ta đã tưởng tượng." Nàng nhìn sang Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời lên vẻ kiên định. "Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Đúng không?"
Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Không lùi bước. Chúng ta đã thấy một con đường khác, Tô Lam. Con đường mà vạn vật được là chính nó, được giữ gìn bản chất của mình. Con đường mà sự sống không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác để đạt được 'thăng tiến' hư vô. Đó là một khúc ca mới mà Huyền Vực cần, và chúng ta sẽ là người cất lên nó." Hắn đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên trang phục đơn giản của mình. Hắc Phong cũng đứng lên theo, thân hình to lớn uy dũng của nó tạo nên một cái bóng dài dưới ánh trăng.
Đêm đã về khuya, vầng trăng đã lên cao hơn, soi rõ hơn con đường phía trước. Tần Mặc đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ chìm trong bóng tối, và xa hơn nữa là những vùng đất mà hắn biết đang bị tàn phá bởi "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị". Những "rung động" của khát vọng và tham lam vẫn còn đó, quẩn quanh trong không khí, như một lời cảnh báo không ngừng. Nhưng trong lòng Tần Mặc, sự kiên định không hề suy suyển. Khúc ca về sự cân bằng bản chất mà họ đã bắt đầu cất lên ở Linh Thú Sơn Mạch, giờ đây phải vang xa hơn, lan tỏa khắp Huyền Vực. Cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà bằng cả tư tưởng và niềm tin, đã thực sự bắt đầu dưới ánh trăng mờ ảo, hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.