Vạn vật không lên tiên - Chương 869: Hồi Ức Thức Tỉnh: Lựa Chọn Của Thành Linh
Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh khó nhọc xuyên qua màn mây dày đặc, nhuộm một màu xám buồn bã lên những bức tường thành cổ kính của Thiết Giáp Thành. Gió lạnh rít qua các khe nứt, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá, cùng với dư vị khói bụi của trận chiến đêm qua. Tại vị trí trung tâm, nơi linh mạch của thành phố được cho là hội tụ mạnh mẽ nhất, Tần Mặc ngồi tĩnh lặng trên một khối đá đổ nát, đôi mắt nhắm nghiền, chìm sâu vào cõi giao cảm. Xung quanh hắn, Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn, Hắc Phong, Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng thành một vòng tròn, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự tập trung cao độ, nín thở dõi theo hắn. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gi�� lùa và nhịp đập mãnh liệt của một ý chí vô hình đang vang vọng trong tâm thức mỗi người.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào khối đá dưới thân, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một luồng ý chí đang cuộn trào, giằng xé. Đó là Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của tòa thành này, đang đứng trước một ngã ba đường định mệnh. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi, khát khao bảo vệ của nó, nhưng cũng là nỗi băn khoăn về cái giá phải trả.
"Ngươi không cần phải trở thành thứ mà ngươi không muốn," Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói trầm tĩnh nhưng thấm đẫm sự đồng cảm, như đang nói chuyện với một sinh mệnh đang hoảng loạn. "Sức mạnh thật sự không đến từ sự thoát ly bản chất, không đến từ việc từ bỏ chính mình để trở thành một thứ gì đó khác lạ và vô tri. Sức mạnh đến từ sự kiên định vào bản chất của mình, từ việc chấp nhận và phát huy những gì ngươi vốn có, hòa mình vào ý chí của những sinh linh mà ngươi bảo vệ."
Hắn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt từ Thành Linh, một luồng ý niệm bối rối và đầy bi thương dội lại. Đó là Thiết Giáp Tinh Thần, một phần ý chí đang thức tỉnh của Thành Linh, mang theo những nỗi sợ hãi và lo lắng cố hữu.
"Nhưng nếu không đủ mạnh, chúng ta sẽ mất tất cả... Chúng ta phải hy sinh... phải từ bỏ những điều mong manh để trở nên bất hoại," Thiết Giáp Tinh Thần đáp lại, ý niệm của nó run rẩy như một ngọn lửa nhỏ trước cuồng phong. "Ta đã thấy những vết nứt trên thân thể mình, ta đã nghe tiếng kêu than của những người dân sống bên trong ta. Nếu ta không trở nên cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn, vô tri hơn, làm sao ta có thể bảo vệ được họ? Không phải tất cả vạn vật đều phải 'thăng cấp', phải hóa thành bất tử, thành thép nguội để không bị hủy diệt sao?"
Tô Lam khẽ nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng khẽ thì thầm với Lục Vô Trần, người đứng cạnh bên, vẻ mặt khắc khổ và đầy suy tư. "Ý chí của Thành Linh đang dao động mạnh quá... Liệu Tần Mặc có thể giúp nó vượt qua không? ��ây không chỉ là một trận chiến của linh lực, mà còn là một cuộc đấu tranh của niềm tin và ý chí."
Lục Vô Trần không đáp lời ngay. Hắn khẽ thở dài, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho chính những hoài nghi của bản thân. "Sự lựa chọn này... đâu chỉ của Thành Linh? Nó là sự lựa chọn của cả Huyền Vực, về con đường mà vạn vật sẽ đi. Một vật liệu vô tri, một tòa thành, lại phải đối mặt với một vấn đề sâu sắc đến thế. Thật trớ trêu."
Tần Mặc không nói, chỉ tiếp tục dẫn dắt ý niệm của Thành Linh. Hắn truyền đi những ký ức, không phải của riêng hắn, mà là những ký ức hắn đã "nghe" được từ những vật vô tri khác, từ những dòng sông trôi chảy, những ngọn núi sừng sững, những hạt cát nhỏ bé. Chúng đều có ý chí riêng, có khát khao riêng, nhưng không ai trong số chúng muốn "thăng cấp" hay "thoát ly bản chất". Chúng chỉ muốn là chính mình, tồn tại một cách chân thật nhất.
Hắn cũng truyền đi những hình ảnh về Vô Tính Thành, về những con người sống một cuộc đời bình dị, ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Họ là minh chứng sống cho việc không cần phải "thăng tiên" vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Tần Mặc không cố gắng áp đặt ý chí của mình lên Thành Linh, mà chỉ mở ra những cánh cửa, để nó tự nhìn thấy, tự cảm nhận, và tự đưa ra quyết định.
Hắn cảm nhận được Thiết Giáp Thành Linh đang hồi tưởng. Hồi ức của nó không phải là những phép thuật hay công pháp tu luyện, mà là những hình ảnh về hàng ngàn năm lịch sử của chính nó. Nó nhớ những tiếng cười của trẻ thơ trên phố, tiếng bước chân vội vã của những người lính tuần tra, tiếng cối xay đá nghiền ngũ cốc mỗi sớm, tiếng những cặp tình nhân thì thầm dưới ánh trăng trên những bức tường thành. Nó là nơi trú ẩn, là vòng tay che chở, là mái nhà cho biết bao thế hệ. Nó là đá và đất, nhưng nó được xây nên bởi mồ hôi, nước mắt và ý chí của con người.
Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ gỉ sét, khẽ rung lên. Linh lực của nó không hề tỏa ra uy áp hay sát khí, mà là một luồng khí tức cổ xưa, trầm tĩnh, như một người già đang kể chuyện. Nó hòa vào luồng ý niệm của Tần Mặc, giúp Thành Linh nhìn rõ hơn giá trị của những điều tưởng chừng như nhỏ bé, mong manh. Sắc bén không phải là hủy diệt, mà là bảo vệ những gì đáng giá.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc. Nó là một con thú, bản năng của nó là sức mạnh và sự sống còn. Nhưng qua Tần Mặc, nó cũng học được rằng sức mạnh không chỉ là cơ bắp hay linh lực hùng hậu, mà còn là sự kiên định, sự gắn kết. Nó cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự giằng xé của một sinh mệnh vô tri đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ vẫn đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ như một bức tường. Hắn không thể hiểu hết những gì Tần Mặc đang làm, nhưng hắn tin tưởng. Niềm tin của hắn không đến từ những lời lẽ hoa mỹ hay phép thuật huyền ảo, mà từ những gì hắn đã chứng kiến. Thành trì của hắn đã thay đổi, đã trở nên "sống". Hắn biết, Tần Mặc đang làm điều đúng ��ắn. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ của khoảnh khắc này. Toàn bộ vận mệnh của Thiết Giáp Thành, của những người hắn thề sẽ bảo vệ, đang nằm trong sự lựa chọn của một ý chí vô hình.
Tần Mặc cảm nhận được sự chần chừ của Thành Linh đang dần nhạt đi, thay vào đó là một luồng ý chí mới đang hình thành, chậm rãi nhưng kiên định. Nó không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự chấp nhận. Chấp nhận sự mong manh của "linh hồn", chấp nhận trách nhiệm bảo vệ, chấp nhận rằng mình không cần phải biến thành thép nguội để trở nên mạnh mẽ. Nó có thể là đá, là đất, là tường thành, nhưng nó sẽ sống, sẽ thở, sẽ cảm nhận.
Đến khi những tia nắng đầu tiên của buổi trưa xua tan màn mây xám, nhuộm một màu vàng nhạt lên Thiết Giáp Thành, một luồng ý chí mạnh mẽ, kiên định bùng nổ từ sâu thẳm trong lòng đất, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của tòa thành. Một tiếng "ùng!" trầm đục như nhịp đập của một trái tim khổng lồ vang lên, khiến mặt đất khẽ rung chuyển. Đó không phải là tiếng sụp đổ, mà là tiếng của sự thức tỉnh, của một sinh mệnh vừa tìm thấy con đường của chính mình.
Các bức tường thành, đặc biệt là những phần ở phía Đông, nơi chịu nhiều tổn thất nhất, không chỉ trở nên cứng rắn hơn mà còn trở nên "sống động" một cách kỳ lạ. Những khối đá thô ráp không còn vẻ khô cứng vô tri, mà dường như có "hơi thở", "rung động" nhẹ nhàng. Một luồng sáng xanh xám tinh khiết bắt đầu phát ra từ những khối đá, lan tỏa chậm rãi, như mạch máu đang lưu thông khắp cơ thể. Dưới ánh sáng đó, những hoa văn cổ xưa, những ký hiệu bí ẩn mà không ai từng thấy trước đây, bắt đầu hiện rõ trên bề mặt tường thành, uốn lượn như những dòng chảy năng lượng. Chúng không phải là pháp trận hay kết giới được khắc vẽ, mà như là một phần bẩm sinh của chính tòa thành, giờ đây mới được "kích hoạt".
Mùi sắt lạnh lùng và đá ẩm ướt vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa quyện với một hương thơm tươi mới, tinh khiết của linh khí, như mùi đất sau cơn mưa lớn. Không khí không còn nặng nề mà trở nên trong lành, tràn đầy sinh lực. Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên sự nhẹ nhõm và một nụ cười mãn nguyện. Hắn cảm nhận được ý chí của Thành Linh, giờ đây không còn dao động, mà mạnh mẽ, kiên định và tràn đầy sự sống.
"Ta... là Thiết Giáp Thành," một ý niệm vang vọng khắp thành phố, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là tiếng thì thầm yếu ớt của Thiết Giáp Tinh Thần, mà là giọng nói trầm hùng của một thực thể đã tìm thấy chính mình. "Ta bảo vệ, không phải bằng sự vô tri, sự khước từ cảm xúc, mà bằng ý chí của ta và của tất cả các ngươi! Bằng ý chí của những viên đá đã tạo nên ta, của những dòng sông đã chảy quanh ta, của những con người đã sống và chết vì ta!"
Tần Mặc khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. "Ngươi đã tìm thấy con đường của chính mình, Thành Linh. Một con đường mà không phải ai cũng dám lựa chọn, nhưng lại là con đường chân chính nhất."
Tô Lam kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Nàng đã từng chứng kiến vô số vật ph���m "khai linh", đã thấy những tòa thành "thăng cấp" thành những pháo đài kim loại lấp lánh, những bảo khí biến thành linh khí tinh thuần. Nhưng chưa bao giờ nàng thấy một sự biến đổi nào như thế này. "Điều này... vượt xa mọi ghi chép về khai linh," nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy vì kinh ngạc. "Nó không phải là thăng cấp, không phải là sự biến hóa thành một dạng vật chất cao hơn. Nó là một sự hồi sinh! Một sự hồi sinh của bản chất, của ý chí tồn tại!"
Cổ Kiếm Hồn, nhận thấy sự thay đổi mãnh liệt này, không đợi Tần Mặc ra hiệu. Nó tự động rút ra khỏi vỏ, không phải để chém giết mà là để linh lực cổ xưa của nó hòa vào lớp phòng thủ mới của Thiết Giáp Thành. Một luồng linh quang màu bạc từ thanh kiếm bay lượn, lướt trên những bức tường, làm cho những hoa văn cổ xưa càng thêm rực rỡ. Thanh kiếm của nó không còn gỉ sét, mà sáng lên một ánh thép trầm lặng, như thể nó cũng tìm thấy ý nghĩa mới trong việc bảo vệ, thay vì chỉ là hủy diệt. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định để bảo vệ," C��� Kiếm Hồn đã nói như vậy, và giờ đây nó đang chứng minh điều đó.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với gương mặt tràn đầy niềm tin mới, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Hắn không hiểu hết sự huyền diệu của "ý chí tồn tại" hay "vật tính", nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang cuộn chảy trong từng khối đá của thành trì. Hắn đã thấy những bức tường thân thuộc của mình "thở", đã nghe tiếng "trái tim" của thành phố đập. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" hắn cất tiếng, giọng nói trầm hùng, nhưng giờ đây không còn là sự cam chịu mà là một lời tuyên thệ mạnh mẽ. "Và giờ đây, thành trì cũng đang tự bảo vệ chính nó, bảo vệ chúng ta. Hãy chuẩn bị! Kẻ địch sẽ trở lại, nhưng chúng sẽ đối mặt với một bức tường không thể bị phá hủy, một bức tường có ý chí và linh hồn!"
Hắc Phong khẽ gầm lên một tiếng dài, tiếng hú của nó không còn mang vẻ cảnh giác mà là một sự tán đồng. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự vững chắc mới của mảnh đất dưới chân. Lục Vô Trần ch��� đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng đang lan tỏa. Một tia hy vọng, một tia sáng le lói bắt đầu xuất hiện trong đôi mắt mệt mỏi của hắn. Hắn đã thấy vô số con đường dẫn đến sự hủy diệt, vô số sự truy cầu 'thăng tiên' cực đoan dẫn đến bi kịch. Nhưng hôm nay, hắn đã thấy một con đường khác, một con đường của sự cân bằng, của sự sống thực sự.
Các cơ chế phòng thủ vật lý của Thiết Giáp Thành giờ đây hòa quyện một cách hoàn hảo với ý chí của dân cư. Những bức tường không chỉ có thể hấp thụ linh lực tấn công, làm suy yếu chúng, mà còn có thể phản đòn một cách linh hoạt, sử dụng chính vật chất của thành phố để tạo ra những chướng ngại vật hay những đòn phản công độc đáo. Chúng không tuân theo bất kỳ quy luật nào của pháp trận hay kết giới mà các tu sĩ biết. Thành trì không còn là một pháo đài tĩnh lặng, mà là một thực thể sống, có khả năng tự tái tạo, tự biến đổi để đối phó với mọi mối đe dọa. Đây là một sự "thăng cấp" không phải bằng cách từ bỏ, mà bằng cách ch��p nhận và phát huy bản chất cố hữu của mình.
Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự lựa chọn của Thành Linh không có nghĩa là cuộc chiến đã kết thúc, mà chỉ là nó đã tìm thấy vũ khí mạnh nhất của mình. Vũ khí đó không phải là linh lực hùng hậu hay pháp thuật cao siêu, mà là ý chí kiên định và sự sống động của chính nó.
Cùng lúc đó, cách Thiết Giáp Thành hàng trăm dặm về phía Tây, trong một chỉ huy trướng được dựng tạm bợ giữa một khu rừng hoang tàn, Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa tấm bản đồ trải rộng trên bàn, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết nhìn chằm chằm về phía xa, nơi Thiết Giáp Thành ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của buổi chiều tà. Gió lạnh bên ngoài rít gào, quất vào tấm vải bạt của trướng, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Mây đen vần vũ trên bầu trời, như đang báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến.
Một luồng linh lực kỳ lạ, mạnh mẽ và đầy sức sống, vừa bùng nổ từ Thiết Giáp Thành, lan tỏa đến tận nơi này, khiến hắn không khỏi nhíu mày. Hắn cảm nhận đ��ợc một sự thay đổi sâu sắc từ thành trì đó, một thứ không thể dùng kiến thức "thăng cấp" truyền thống của hắn để lý giải. Đó không phải là sự "khai linh" theo cách mà hắn biết, cũng không phải là "thăng cấp" thành một bảo khí bất hoại. Nó là một cái gì đó hoàn toàn khác, một sự sống động mà hắn chưa từng đối mặt.
Sự bối rối và tức giận bùng lên trong lòng hắn. "Một vật vô tri... làm sao có thể..." hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, giờ đây pha lẫn sự khó chịu và hoài nghi. "Làm sao nó có thể mạnh mẽ đến mức ấy mà không tuân theo quy luật của thiên địa? Không! Hắn ta đã làm gì? Tần Mặc! Hắn ta đang phá hoại trật tự! Cái thành trì đó... phải bị hủy diệt hoàn toàn!"
Một Hắc Thiết Vệ quỳ một chân xuống, cung kính báo cáo, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng. "Tôn Giả, chúng ta cảm nhận được một luồng linh lực lạ từ Thiết Giáp Thành. Nó không giống bất kỳ sự 'khai linh' hay 'thăng cấp' nào mà chúng ta từng biết. Có vẻ như nó... đang sống theo một cách khác. Các pháp khí thăm dò của chúng ta không thể xuyên qua lớp phòng thủ mới này, và những linh thú được phái đi đều bị lạc lối hoặc mất liên lạc."
Thiên Diệu Tôn Giả quay phắt lại, đôi mắt xanh thẳm lóe lên vẻ tàn độc không che giấu. "Sống? Ngươi nói nó đang sống?" hắn lặp lại, mỗi từ như một nhát dao găm. "Một tòa thành vô tri, một vật phẩm phàm tục, lại dám 'sống' theo một cách mà thiên địa không cho phép? Ta sẽ cho nó biết thế nào là cái chết thực sự. Sự 'sống' của nó, cái gọi là 'ý chí tồn tại' của nó, chỉ là một sự ngạo mạn, một lời thách thức đối với Đạo Thăng Tiên vĩ đại! Chuẩn bị tấn công tổng lực. Lần này, ta sẽ đích thân ra tay!"
Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến tấm bản đồ Thiết Giáp Thành rung lên bần bật. Cả chỉ huy trướng như chấn động. Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận sự tồn tại của một thực thể thách thức mọi quy tắc mà hắn hằng tin tưởng, mọi triết lý mà hắn đã xây dựng cả đời. Con đường "cân bằng bản chất" của Tần Mặc, sự "sống động" kỳ lạ của Thiết Giáp Thành, tất cả đều là một sự sỉ nhục, một vết nhơ trong mắt hắn.
Một kế hoạch tàn độc hơn, quy mô hơn, được hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không chỉ dùng linh lực hay pháp khí. Hắn sẽ sử dụng những phương pháp tàn bạo nhất, những bí thuật cấm kỵ nhất để nghiền nát "sự sống" mới trỗi dậy của tòa thành này. Hắn sẽ biến nó thành tro bụi, thành một lời cảnh báo cho tất cả những kẻ dám đi ngược lại con đường "thăng tiên" mà hắn và toàn bộ Huyền Vực đã theo đu đuổi hàng ngàn năm. Mùi khói và máu, mùi của sự hủy diệt, đã bắt đầu bốc lên trong tâm trí hắn, cùng với tiếng gào thét của những linh vật bị giam cầm trong những pháp khí chết chóc. Trận chiến định mệnh đã cận kề, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đảm bảo rằng, lần này, hắn sẽ là người chiến thắng.
Trong khi đó, Tần Mặc đứng trên tường thành, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn cảm nhận được luồng khí tức hung tàn đang dâng lên từ phương xa. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua. Sự tức giận và quyết tâm hủy diệt của hắn báo hiệu một cuộc tấn công tổng lực quy mô lớn và tàn bạo chưa từng có. Nhưng Tần Mặc cũng cảm nhận được sự kiên định của Thiết Giáp Thành Linh dưới chân hắn, một sự kiên định không phải đến từ sự cứng rắn vô tri, mà từ sự sống động, từ ý chí của những viên đá, của những con người. Sự biến đổi độc đáo này là tiền đề cho một khả năng phản công bất ngờ và hiệu quả, không chỉ phòng thủ mà còn chủ động gây tổn thất cho kẻ thù. Thành công của Tần Mặc trong việc giúp Thành Linh tìm thấy con đường của mình sẽ không chỉ củng cố niềm tin của các đồng minh, mà còn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Huyền Vực, những người đang hoài nghi về con đường "thăng tiên" cực đoan. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.