Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 87: Kỷ Nguyên Khai Sáng: Vết Cắt Đầu Tiên Của Khát Khao

Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh tàn dư của cuộc chiến. Phố Chợ Sáng hoang tàn, một bức tranh buồn thảm của những mảnh vỡ, bụi đất và nỗi đau. Tần Mặc nằm bất động trong vòng tay Hạ Nguyệt, hơi thở hắn yếu ớt, chập chờn như ngọn đèn dầu trước gió. Cơ thể hắn chằng chịt những vết xây xát, áo quần rách bươm, dính đầy bùn đất và máu khô. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt khép hờ, hàng mi run rẩy. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn dường như là một nỗ lực lớn lao để bám víu lấy sự sống.

Hạ Nguyệt ôm chặt lấy Tần Mặc, thân hình nàng run lên bần bật. Nàng đã khóc đến cạn nước mắt, nhưng những giọt lệ nóng hổi vẫn không ngừng lăn dài trên đôi má lem luốc. Mái tóc đen dài của nàng đã sổ tung, khuôn mặt thanh tú giờ đây đầy vẻ tiều tụy. Nàng cố gắng truyền chút linh khí yếu ớt còn sót lại trong mình vào cơ thể Tần Mặc, nhưng nó chỉ như muối bỏ biển so với sự hao tổn kinh hoàng mà hắn vừa trải qua. Nàng ghì chặt hắn vào lòng, sợ hãi rằng chỉ cần buông lỏng, hắn sẽ tan biến vào hư vô.

“Tần Mặc… anh phải tỉnh lại…” Giọng nàng khản đặc, như bị xé toạc bởi nỗi tuyệt vọng. “Xin anh… đừng bỏ em lại…” Nàng vùi mặt vào ngực hắn, hít hà mùi đất, mùi máu, mùi khói còn vương vấn trên người hắn. Nó thật ghê rợn, nhưng cũng thật quen thuộc, như hơi thở của sự sống còn mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ.

Lão Khang đứng bên cạnh, lưng còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết. Đôi mắt hiền từ của ông ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, nhưng trên khuôn mặt khắc khổ lại không hề có sự hoảng loạn. Ông cúi xuống, bàn tay gầy guộc run rẩy chạm nhẹ lên trán Tần Mặc. Một luồng linh khí cổ xưa, trầm lắng từ đầu ngón tay ông nhẹ nhàng thẩm thấu vào mi tâm của Tần Mặc. Nó không phải để chữa trị, mà để cảm nhận, để tìm hiểu. Ông cảm thấy một sự hỗn loạn cuộn trào bên trong Tần Mặc, không chỉ là sự kiệt quệ của linh lực, mà là một cơn bão của ý chí, của những rung động siêu việt mà ông khó lòng lý giải.

“Hắn đã làm tất cả những gì có thể…” Lão Khang khẽ nói, giọng ông trầm ấm, dường như muốn trấn an Hạ Nguyệt hơn là nói cho chính mình. “Giờ đây, chỉ có thể chờ đợi… chờ đợi hắn tự mình vượt qua…” Ánh mắt ông xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng ban mai yếu ớt đang cố gắng xuyên qua làn mây xám xịt. Vô Tính Thành, một thời bình yên, nay như một vết thương hở toác, đau đớn và trần trụi dưới ánh bình minh khắc nghiệt.

Xung quanh họ, những người dân Vô Tính Thành đã dần ló ra từ nơi ẩn nấp. Họ không còn la hét, không còn hoảng loạn. Nỗi sợ hãi và mất mát đã in hằn trên từng khuôn mặt, nhưng cũng có một tia hy vọng le lói khi họ nhìn thấy Tần Mặc vẫn còn sống, dù thoi thóp. Họ bắt đầu dọn dẹp trong im lặng, mỗi tiếng động của họ – tiếng đá đổ, tiếng gỗ cọ xát, tiếng khóc thầm – đều như một nốt nhạc buồn cho sự sống còn. Một bà lão đang run rẩy nhặt lại những mảnh vỡ từ cửa hàng tạp hóa của mình, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng bàn tay vẫn kiên trì. Một người đàn ông trẻ đang cõng người thân bị thương đi tìm nơi chữa trị, bước chân anh nặng nề nhưng không hề nao núng. Mùi thảo mộc từ các thầy thuốc len lỏi trong không khí, hòa quyện với mùi khói và mùi máu tanh nhẹ, tạo nên một sự hỗn tạp đau lòng. Bầu không khí nặng nề, đau thương, nhưng đâu đó, ẩn sâu bên trong sự tàn phá, là một ý chí kiên cường, một khát khao tồn tại không thể lay chuyển của những con người Vô Tính Thành. Họ đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều, nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng.

Tần Mặc, trong cơn mê man, cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của Hạ Nguyệt, sự lo lắng của Lão Khang, và cả nỗi đau âm ỉ của Vô Tính Thành. Hắn như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bão tố, thân xác kiệt quệ, nhưng ý chí lại bùng cháy dữ dội. Hắn chìm sâu hơn vào một không gian vô định, nơi mọi cảm giác vật lý đều tan biến, chỉ còn lại ý thức trôi nổi giữa hư vô. Tầm nhìn của hắn mờ đi, những âm thanh xung quanh dần xa, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một khoảng không bao la không có điểm dừng. Hắn không biết mình đang ở đâu, nhưng hắn biết, đây không phải là cái chết, mà là một cánh cửa, một khởi đầu khác…

***

Tâm trí Tần Mặc lơ lửng, nhẹ bẫng như một hạt bụi giữa khoảng không vô tận. Xung quanh hắn không có hình hài, không có phương hướng, không có bất kỳ vật chất nào mà hắn từng biết. Chỉ có ánh sáng, những dải sáng rực rỡ luân chuyển không ngừng, tạo nên một vũ điệu của năng lượng nguyên thủy. Đây là một không gian vượt lên trên mọi giới hạn của thời gian và không gian, một nơi mà khái niệm về "thời điểm" và "vị trí" trở nên vô nghĩa. Hắn cảm nhận được một âm thanh trầm hùng, như tiếng "hơi thở" của vũ trụ, tiếng "rung động" của linh khí nguyên thủy đang kết tụ và phân tán. Nó không phải là một âm thanh cụ thể mà là một sự cộng hưởng sâu thẳm, vang vọng từ tận cõi nguồn.

Hắn chứng kiến sự hình thành của Huyền Vực, không phải bằng mắt thường, mà bằng một cảm thức siêu việt. Từ những hạt bụi linh khí đầu tiên, li ti, vô hình, chúng bắt đầu tụ hợp, xoáy cuộn thành những dải ngân hà lấp lánh, rồi dần đặc lại thành những khối vật chất sơ khai. Hắn cảm nhận được sự "thức tỉnh" của 'Vạn Vật Ý Chí' – một khát khao tồn tại thuần khiết, nguyên sơ, chưa hề bị vẩn đục. Mỗi tảng đá, mỗi giọt nước, mỗi luồng gió, mỗi tia sáng… tất cả đều mang trong mình một ước muốn đơn giản nhưng mãnh liệt: được là chính nó, được tồn tại theo bản chất nguyên thủy.

Hắn "chạm" vào một khối năng lượng màu xanh lam, cảm nhận được ý chí của nước: muốn chảy, muốn hòa tan, muốn nâng đỡ sự sống. Hắn "chạm" vào một khối năng lượng màu nâu vàng, cảm nhận được ý chí của đất: muốn vững chãi, muốn nuôi dưỡng, muốn làm nền tảng. Hắn "chạm" vào một luồng năng lượng màu trắng bạc, cảm nhận được ý chí của gió: muốn tự do, muốn lan tỏa, muốn mang theo hương vị của sự thay đổi. Mọi thứ đều thuần khiết, hài hòa, không có tranh chấp, không có ham muốn vượt lên trên bản chất của mình. Chúng tồn tại, đơn giản vì chúng là chúng, và trong sự tồn tại ấy, có một vẻ đẹp vĩ đại, một sự cân bằng tuyệt đối. Không có khái niệm về "tu luyện" hay "thăng tiên", chỉ có sự phát triển tự nhiên, hòa hợp với dòng chảy của vũ trụ.

Tần Mặc như bị nhấn chìm trong một đại dương của sự thuần khiết và chân lý. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn, một sự thấu hiểu về bản chất cội nguồn của vạn vật. Đó là một vẻ đẹp hùng vĩ, bao la, thiêng liêng và huyền bí, tràn ngập ánh sáng rực rỡ và những dải năng lượng xoáy cuộn. Mùi hương của nơi đây không thể diễn tả bằng ngôn ngữ phàm tục, nó là mùi của sự tinh khiết, của năng lượng nguyên thủy, không mùi vị cụ thể nào, chỉ là một cảm giác trong lành đến tận cùng. Hắn nhận ra, đây chính là cội nguồn của mọi thứ, nơi 'ý chí tồn tại' bắt đầu, nơi vạn vật được sinh ra với bản chất thuần khiết nhất.

Tần Mặc (nội tâm): "Đây là... cội nguồn của vạn vật? Ý chí tồn tại nguyên thủy... nó thuần khiết đến vậy sao?" Hắn cảm thấy mình như một phần của bức tranh vĩ đại đó, một hạt bụi nhỏ nhưng được ban cho đặc ân chứng kiến sự khởi nguyên của vũ trụ. Mỗi rung động, mỗi dải sáng đều mang một ý nghĩa, một câu chuyện về sự sống. Hắn "trôi nổi" giữa các dải năng lượng, "chạm" vào ý chí của các yếu tố nguyên thủy, cảm nhận được sự sống và khát khao hình thành của chúng. Hắn thấu hiểu rằng, trong Kỷ Nguyên Khai Sáng này, mọi thứ đều tồn tại vì chính nó, không vì một mục đích cao siêu nào khác ngoài việc thể hiện bản chất của mình. Không có sự phân chia cao thấp, mạnh yếu, chỉ có sự đa dạng hài hòa. Nơi đây, sự cân bằng là bản chất, không phải là một mục tiêu cần đạt tới. Hắn chìm đắm trong trạng thái giác ngộ đó, tận hưởng từng khoảnh khắc của sự thuần khiết, trước khi một sự thay đổi kinh hoàng ập đến.

***

Trong sự thuần khiết nguyên thủy đó, một vết nứt bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là một gợn sóng nhỏ trong đại dương tĩnh lặng của ý chí, rồi nhanh chóng lan rộng, biến thành một xoáy nước hỗn loạn. Tần Mặc chứng kiến một "khát khao" khác trỗi dậy – một ý chí không còn muốn tồn tại theo bản chất, mà muốn định hình, cưỡng ép, và kiểm soát. Nó không phải là khát khao tự nhiên của vạn vật, mà là một sự tham lam, một ham muốn vượt lên trên giới hạn của bản thân, một sự mù quáng muốn biến đổi thế giới theo ý mình.

Ý chí ấy, trong tầm nhìn của Tần Mặc, dần ngưng tụ thành một hình ảnh quen thuộc đến rợn người: lưỡi Huyết Đao khổng lồ của Huyết Đao Khách. Nhưng đây không phải là một thanh đao vật lý, mà là một biểu tượng, một hiện thân của ý chí hủy diệt và cưỡng ép. Nơi đây, không có tiếng la hét của con người, không có tiếng đổ nát của kiến trúc, chỉ có tiếng "vỡ vụn" của sự cân bằng, tiếng "gào thét" của ý chí bị cưỡng ép, tiếng "xé toạc" của một lưỡi đao vô hình cắt xuyên qua lớp màn mỏng manh của sự thuần khiết.

Lưỡi đao đó không nhằm vào cơ thể, mà vào chính 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nó giáng xuống, không phải để giết chóc, mà để bẻ cong, để cưỡng bức. Tần Mặc cảm nhận một luồng sức mạnh hủy diệt và cưỡng ép xé toạc không gian, tác động lên các hình thái ý chí sơ khai, khiến chúng biến dạng và mất đi sự thuần khiết. Hắn thấy ý chí của đá bị ép buộc phải trở nên cứng cáp hơn, sắc bén hơn, không phải để bảo vệ mình, mà để làm vũ khí. Ý chí của nước bị ép buộc phải trở thành dòng chảy cuộn xiết, không phải để nuôi dưỡng, mà để cuốn trôi, để hủy diệt. Ý chí của gió bị ép buộc phải trở thành cơn bão, không phải để tự do, mà để càn quét, để thống trị.

Đây chính là những "vết cắt" đầu tiên, những "thương vong" cho sự thuần khiết nguyên sơ của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Các "linh hồn" của đá, nước, gió bị bẻ cong, bị ép phải "tu luyện" theo một cách không phải của chúng, tạo ra sự mất cân bằng đầu tiên, vết nứt của 'chân lý thất lạc'. Mùi hương tinh khiết của năng lượng nguyên thủy dần bị thay thế bởi một mùi kim loại tanh tưởi len lỏi, mùi hôi thối của sự tha hóa và cưỡng ép. Bầu không khí chuyển từ hùng vĩ sang hỗn loạn, từ thuần khiết sang vẩn đ���c, áp lực nặng nề và cảm giác mất mát bao trùm. Tần Mặc cảm thấy đau đớn tột cùng, không phải cho thân xác mình, mà cho chính bản nguyên của vạn vật đang bị giày xéo.

Hắn chứng kiến sự hình thành của những "kẻ thăng tiên" đầu tiên, không phải qua quá trình tự nhiên, mà qua sự cưỡng ép và bóp méo bản chất. Chúng không còn là mình, mà là một phiên bản bị biến dạng, một biểu tượng của khát vọng vô độ. Những "vết thương" này, những sự bẻ cong ý chí này, chính là khởi nguồn của mọi tai ương sau này, của mọi cuộc tranh giành, mọi sự mất cân bằng trong Huyền Vực. Đây là "vết cắt đầu tiên của khát khao" – khát khao phàm trần muốn vươn lên, muốn thống trị, đã làm vẩn đục cội nguồn của vạn vật.

Tần Mặc (nội tâm, đau đớn): "Không... Đây là sự khởi đầu của tai ương... ý chí bị cưỡng ép... Khát khao phàm trần đã làm vẩn đục cội nguồn!" Hắn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thấu hiểu tàn khốc về nguồn gốc của mọi bất hạnh. Hình ảnh của Huyết Đao Khách với thanh đại đao nhuốm máu, của Trần Trưởng Lão với ánh mắt tham lam, của những tu sĩ khao khát thăng tiên... tất cả đều là hậu duệ của "khát khao" nguyên thủy bị bẻ cong này. Hắn không còn là một người ngoài cuộc chứng kiến, mà là một người cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát bản nguyên, của sự tha hóa của ý chí tồn tại. Đây là khoảnh khắc mà Tần Mặc hiểu rõ hơn bao giờ hết về lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn đã thấy, và hắn đã cảm nhận được cái giá phải trả cho sự mù quáng đó.

***

Tần Mặc đột nhiên mở bừng mắt. Đồng tử hắn co rụt, ánh mắt đen láy sâu thẳm giờ đây chứa đựng một sự bàng hoàng và giác ngộ sâu sắc, như vừa trở về từ một nơi rất xa, rất khác biệt. Cơ thể hắn vẫn còn đau nhức, nhưng tâm hồn hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ, như vừa trút bỏ được gánh nặng vô hình, nhưng đồng thời lại gánh vác một trọng trách lớn lao hơn. Hắn nằm trên một chiếc giường tre đơn giản, trong một căn phòng quen thuộc của Quán Trà Vọng Nguyệt. Ánh nắng chiều tà vàng óng, dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi những hạt bụi nhảy múa trong không khí. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá bên ngoài vọng vào, tiếng chim hót nhẹ nhàng, tiếng gió lùa qua mái hiên, tất cả đều tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng, ấm cúng, thư thái, tương phản hoàn toàn với những gì hắn vừa trải qua. Mùi trà thơm, hoa nhài, và gỗ thoang thoảng trong không gian, xoa dịu mọi giác quan.

Hạ Nguyệt đang ngủ gục bên cạnh giường, đầu nàng tựa vào mép giường, mái tóc xõa xuống che khuất khuôn mặt mệt mỏi. Nàng vẫn còn mặc bộ đồ lấm lem từ đêm qua, nhưng khuôn mặt thanh tú đã được lau sạch những vết bẩn. Hơi thở đều đều của nàng cho thấy nàng đã kiệt sức đến mức nào.

Lão Khang ngồi đối diện, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay ông vuốt vuốt bộ râu dài trắng muốt, ánh mắt hiền từ nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đã cảm nhận được sự thức tỉnh của Tần Mặc từ lâu. Khi Tần Mặc cựa quậy, Hạ Nguyệt giật mình tỉnh giấc, đôi mắt nàng vẫn còn ngái ngủ, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt Tần Mặc đã mở, nàng bật dậy, khuôn mặt tràn ngập niềm vui sướng và nhẹ nhõm.

“Tần Mặc! Anh tỉnh rồi!” Giọng nàng reo lên, không còn sự hoảng loạn hay tuyệt vọng của đêm qua, chỉ còn lại sự mừng rỡ tột độ. Nàng vội vàng nắm lấy bàn tay hắn, đôi tay nàng ấm áp, run rẩy, truyền cho hắn sự sống và tình yêu thương. “Anh cảm thấy thế nào? Có đau ở đâu không?” Nàng đưa tay chạm nhẹ lên trán hắn, rồi vuốt ve gò má hắn, như để xác nhận rằng hắn thực sự đã trở lại.

Tần Mặc cố gắng mỉm cười, nhưng môi hắn khô khốc và giọng hắn khản đặc, yếu ớt. “Ta… ta không sao…” Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn vẫn còn rã rời, từng thớ thịt như bị xé toạc. Hạ Nguyệt vội vàng đỡ lấy hắn, đặt gối sau lưng để hắn tựa vào.

Hắn nhìn Hạ Nguyệt, đôi mắt nàng trong veo nhưng vẫn còn vương vấn sự lo lắng. Hắn nhìn Lão Khang, ánh mắt ông sâu thẳm, như một biển hồ không đáy, không hề có sự ngạc nhiên, chỉ có một nụ cười hiền từ và một cái gật đầu nhẹ. Lão Khang dường như đã biết, hoặc ít nhất là đã đoán được, rằng Tần Mặc đã trải qua một điều gì đó phi thường.

“Ta đã thấy…” Tần Mặc nói, giọng hắn khản đặc, nhưng kiên định, mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự giác ngộ. “Ta đã thấy… cội nguồn của mọi thứ… và vết cắt đầu tiên.”

Ánh mắt hắn dừng lại trên những hạt bụi nhảy múa trong nắng, trên chiếc lá non xanh ngoài cửa sổ, trên từng vân gỗ của chiếc bàn trà. Mọi thứ dường như đều cất lên một tiếng nói riêng trong tâm trí hắn, một ý chí tồn tại, thuần khiết và chân thật. Nhưng hắn cũng cảm nhận được những vết sẹo hằn sâu trên chúng, những dấu ấn của sự cưỡng ép và tha hóa, những "vết cắt" mà hắn đã chứng kiến trong Kỷ Nguyên Khai Sáng.

Lão Khang khẽ gật đầu, đặt ấm trà xuống bàn. “Vậy là con đã thấy chân lý thất lạc.” Ông nói, giọng trầm ngâm, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng để thuận theo, trước hết phải hiểu rõ dòng chảy đó đã bắt đầu từ đâu, và những gì đã làm nó vẩn đục.”

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm dịu dàng len lỏi vào phổi. Hắn biết, hắn không còn là Tần Mặc của trước đây. Hắn không chỉ còn là người lắng nghe ý chí của vạn vật, mà hắn đã thấu hiểu nguồn gốc của chúng, nguồn gốc của sự cân bằng và cả nguồn gốc của sự mất cân bằng. Gánh nặng của ‘chân lý thất lạc’ đè nặng lên vai hắn, nhưng cùng với đó là một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn phải rời đi. Hắn phải tìm kiếm giải pháp, không chỉ cho Vô Tính Thành, mà cho toàn bộ Huyền Vực, để hàn gắn những "vết cắt" đã có từ thuở hồng hoang.

Hắn nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn tràn ngập sự dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm. Nàng là bến đỗ bình yên của hắn, là hiện thân của sự đơn giản và thuần khiết mà hắn đang đấu tranh để bảo vệ. Nhưng con đường phía trước của hắn sẽ đầy chông gai, và hắn không thể mãi mãi níu giữ nàng trong vòng xoáy của nguy hiểm.

Tần Mặc cố gắng đứng dậy, bước chân loạng choạng. Cơ thể hắn vẫn yếu ớt, nhưng ý chí hắn lại kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy cội nguồn, và hắn đã thấy vết cắt. Giờ đây, hắn phải tìm cách hàn gắn. Một hành trình mới, một sứ mệnh vĩ đại đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free