Vạn vật không lên tiên - Chương 962: Lời Mời Từ Chân Lý: Sóng Gió Nổi Lên
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm Hoàng Thành Thiên Long, nhưng trong một căn phòng bí mật ẩn sâu dưới lòng đất, ánh nến lung linh vẫn miệt mài soi rọi, xua đi bóng tối và cả những suy tư nặng nề. Tần Mặc ngồi lặng lẽ trước một chiếc bàn đá cổ kính, đôi mắt đen láy sâu thẳm dán chặt vào một mảnh ngọc giản. Nó không phải là ngọc giản thông thường, mà là một pháp khí truyền tin tinh xảo, ẩn chứa những tầng lớp ký hiệu phức tạp mà chỉ những người có tâm hồn cực kỳ nhạy bén mới có thể cảm nhận được.
Phòng bí mật này được Tần Mặc và liên minh lập ra sau khi đặt chân đến Hoàng Thành Thiên Long, vốn là một kho tàng cổ vật đã bị bỏ hoang, nay được cải tạo thành nơi hội họp kín đáo. Tường phòng được khảm đá hắc ngọc, có khả năng cách âm và ngăn chặn mọi sự dò xét của linh thức. Không khí trong phòng đặc quánh một vẻ trầm mặc, thi thoảng chỉ có tiếng gió rít thê lương vọng về từ những khe hở ẩn mình trong lòng đất, như lời thì thầm của một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa biến động. Mùi giấy cũ và mực, xen lẫn hương trà thanh khiết mà Tô Lam vừa pha, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa tĩnh tại, hoàn hảo cho những cuộc bàn luận trọng đại.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc, vẻ mặt nàng kiên định nhưng vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. Nàng luôn tin tưởng vào Tần Mặc, nhưng gánh nặng của sứ mệnh mà họ đang gánh vác là quá lớn, có thể xoay chuyển cả vận mệnh Huyền Vực. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, đang kiểm tra lại vài trận pháp phòng ngự xung quanh. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng đôi mắt sâu trũng lại ánh lên sự tập trung cao độ. Y vừa hoàn thành việc cải tạo pháp khí truyền tin cho việc sắp tới, những dấu vết mệt mỏi vẫn còn in hằn trên vầng trán.
Tần Mặc khẽ thở ra một hơi dài, đặt mảnh ngọc giản xuống. Ánh sáng đèn lồng dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đường nét kiên nghị. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, như muốn đọc thấu suy nghĩ của họ.
"Đây không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một tia hy vọng," Tần Mặc trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng. "Ý chí bảo vệ đó... không phải từ kẻ thù. Nó tinh tế, không mang theo sát khí, mà là một sự can thiệp có tính toán, nhằm làm chệch hướng những đòn tấn công, bảo vệ sinh linh. Và ẩn sâu trong dòng linh lực hỗn loạn mà ta cảm nhận được tại Thôn Làng Sơn Cước, ta đã giải mã được một tín hiệu."
Tô Lam khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sáng ngời hiện lên sự kinh ngạc. Nàng đã ngờ ngợ về khả năng này, nhưng việc Tần Mặc xác nhận lại khiến nàng không khỏi sửng sốt. "Nàng ấy... Mộ Dung Tĩnh sao?" Nàng khẽ thì thầm, như không muốn tin vào điều mình vừa nghe. "Nàng ấy thực sự dao động đến mức này ư? Từ một trong những thiên tài của Thiên Diệu Tông, một người đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, nay lại bí mật giúp đỡ chúng ta, thậm chí còn gửi tín hiệu cảnh báo?"
Lục Vô Trần bước đến gần bàn, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản. "Nếu quả thật là Mộ Dung Tĩnh, thì đây là một bước ngoặt lớn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ ngờ được rằng một trong những người thân cận nhất của hắn lại có thể phản lại." Y thở dài, giọng nói trầm yếu ớt. "Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc nàng ấy đang đặt mình vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Một khi bị phát hiện, hậu quả sẽ là không thể lường trước."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt trầm tư. "Sự giằng xé nội tâm của nàng ấy đã đạt đến đỉnh điểm. Những gì nàng chứng kiến ở Thôn Làng Sơn Cước, sự tàn bạo vô nghĩa mà Thiên Diệu Tôn Giả gây ra, đã làm lung lay niềm tin sâu sắc nhất của nàng. Nàng không còn tìm thấy sự thanh thản trong con đường thăng tiên mà mình từng theo đuổi." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mảnh ngọc giản, cảm nhận sự rung động tinh tế còn sót lại của linh khí. "Đây là một tín hiệu cho thấy, ngay cả trong những thế lực tưởng chừng như sắt đá nhất, vẫn có những tâm hồn đang tìm kiếm một con đường khác."
"Vậy thì, kế hoạch Đại Hội Luận Đạo của chúng ta càng phải được tiến hành nhanh chóng hơn bao giờ hết," Tô Lam nói, giọng điệu trở nên quyết đoán hơn. "Sự kiện của Mộ Dung Tĩnh cho thấy tư tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là bất khả xâm phạm. Có những người sẵn sàng lắng nghe."
Lục Vô Trần vuốt râu, khuôn mặt khắc khổ hiện lên vẻ suy tư. "Một Đại Hội Luận Đạo. Một cuộc tuyên chiến tư tưởng công khai. Liệu Huyền Vực có sẵn sàng nghe những gì chúng ta muốn nói? Hay họ sẽ chỉ coi đây là một trò hề, một sự thách thức ngông cuồng của một kẻ không biết trời cao đất rộng?" Y nói, giọng điệu mang theo sự hoài nghi cố hữu nhưng cũng lộ rõ sự nhiệt huyết âm ỉ. Y đã chứng kiến quá nhiều sự thờ ơ và mù quáng trong cuộc đời mình.
"Họ sẽ nghe," Tần Mặc khẳng định, ánh mắt kiên định. "Không phải bằng vũ lực, mà bằng chân lý. Chúng ta sẽ không ép buộc bất cứ ai, nhưng chúng ta sẽ cho họ thấy một lựa chọn khác. Một con đường mà vạn vật có thể tu luyện, nhưng vẫn giữ được bản chất, không cần phải 'lên tiên' một cách mù quáng để rồi đánh mất chính mình."
Tần Mặc đứng dậy, bước đến tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên mặt đất, những đường nét núi sông, thành trì được khắc họa tinh xảo. "Chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Thư mời phải được biên soạn cẩn thận, không quá hùng hồn mà phải đi thẳng vào bản chất vấn đề. Nó cần phải khơi gợi sự suy ngẫm, chứ không phải sự phẫn nộ. Nó phải chạm đến những nỗi lo lắng tiềm ẩn mà nhiều người đang che giấu."
"Danh sách khách mời?" Tô Lam hỏi, nàng lấy ra một cuộn da dê, sẵn sàng ghi chép.
"Tất cả các tông môn lớn nhỏ, các gia tộc tu luyện danh tiếng, các học viện, các đạo quán ẩn cư, thậm ch�� là những cá nhân có ảnh hưởng, những người có tiếng nói trong Huyền Vực," Tần Mặc chỉ tay lên bản đồ. "Đặc biệt là những nơi mà chúng ta đã từng ghé qua, những nơi mà ý chí của vạn vật đã từng được thức tỉnh. Những Linh Dược Sư, những Pháp Khí Sư, những người có liên hệ mật thiết với vạn vật. Họ sẽ là những người hiểu rõ nhất những gì chúng ta muốn nói."
Lục Vô Trần gật gù. "Việc phân phát thư mời sẽ cần sự bí mật tuyệt đối. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ tìm mọi cách để ngăn chặn thông điệp của chúng ta lan truyền." Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ thách thức. "Ta sẽ tự mình đảm nhận việc này. Ta có những phương pháp riêng, những con đường bí mật mà ngay cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng khó lòng dò la được."
"Ta tin tưởng vào ngươi, Lục trưởng lão," Tần Mặc nói, ánh mắt lộ rõ sự biết ơn. "Thư mời sẽ không chỉ là một lá thư, mà là một lời mời gọi đến sự thức tỉnh. Nó sẽ mang theo một phần ý chí của ta, một phần lời thì thầm của đất trời, để khi họ cầm trên tay, họ sẽ cảm nhận được sự khác biệt."
Ba người họ tiếp tục bàn bạc cho đến rạng sáng, từng chi tiết nhỏ nhất của Đại Hội Luận Đạo Huyền Vực đều được xem xét kỹ lưỡng. Từ nội dung diễn thuyết, cách thức tổ chức, cho đến địa điểm và thời gian. Không khí căng thẳng nhưng tràn đầy mục đích. Ngoài kia, đêm đen vẫn bao phủ, nhưng trong căn phòng bí mật này, một tia sáng yếu ớt của hy vọng đang dần hé lộ, sẵn sàng soi rọi con đường cho Huyền Vực.
***
Vài ngày sau, một làn sóng kỳ lạ bắt đầu lan tỏa khắp Huyền Vực. Không phải là một cuộc chiến, không phải là một tin đồn thất thiệt, mà là những lá thư. Những lá thư mời, không hoa mỹ nhưng chất chứa trọng lượng của "chân lý thất lạc", bắt đầu xuất hiện tại các tông môn, thế lực, và thậm chí cả các cá nhân quan trọng một cách bí ẩn.
Tại Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, nơi vốn dĩ là một kho tàng tri thức và pháp khí, một tu sĩ trẻ tuổi đang đọc lướt qua một cuộn giấy cũ kỹ. Y vốn là một học đồ, được giao nhiệm vụ sắp xếp lại thư tịch. Bỗng nhiên, một lá thư màu xám tro, không dấu ấn tông môn, không linh lực ba động, nằm lẫn trong đống tài liệu cổ xưa. Y tò mò mở ra. Đôi mắt y dần mở lớn khi đọc từng dòng chữ.
"Đại Hội Luận Đạo? Thách thức Thiên Diệu Tôn Giả ư? Kẻ Tần Mặc này thật to gan!" Y thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và một chút khinh thường. Y vẫn còn trẻ, chưa hiểu rõ sự phức tạp của thế giới, chỉ biết đến sự hùng mạnh và uy quyền của Thiên Diệu Tôn Giả.
Lời của y nhanh chóng thu hút sự chú ý của một trưởng lão đang ngồi thiền gần đó. Vị trưởng lão này, tóc bạc phơ, râu dài chấm ngực, đôi mắt sắc sảo đầy từng trải. Ông chậm rãi bước đến, đón lấy lá thư từ tay tu sĩ trẻ. Mùi giấy cũ và mực vẫn còn vương vấn trên lá thư, mang theo một cảm giác cổ xưa và trang trọng. Trưởng lão tỉ mỉ đọc từng câu, từng chữ, ánh mắt dần trở nên sâu lắng.
"Thư mời này... nội dung thật đáng suy ngẫm. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời này nghe quen thuộc lạ thường..." Vị trưởng lão lẩm bẩm. Ông đã từng nghe câu này trong những điển tích cổ xưa nhất, những lời cảnh báo đã bị lãng quên từ rất lâu. Một cảm giác căng thẳng vô hình bắt đầu lan tỏa trong không khí tĩnh mịch của Tháp Mật Đàm.
Không chỉ ở Thanh Vân Tông, mà tại các quán trà sầm uất ở các thành thị lớn, những cuộc bàn tán xôn xao cũng nổi lên. Một bản sao của thư mời, không biết từ đâu mà có, được truyền tay nhau. Tiếng xì xào bàn tán của đám đông trộn lẫn với tiếng chén trà va vào nhau, tiếng rao hàng của tiểu thương, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự tò mò và hoài nghi.
"Các ngươi có nghe nói không? Cái gọi là Đại Hội Luận Đạo gì đó! Của cái tên Tần Mặc ở Vô Tính Thành!" một thương nhân béo tốt nói, tay vung vẩy lá thư.
"Hắn muốn đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả ư? Hắn điên rồi sao?" một tu sĩ trẻ khác xen vào, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
"Nhưng những gì hắn nói... về 'ý chí tồn tại', về việc vạn vật bị ép buộc thăng tiên... ta thấy có lý," một học giả già nua trầm ngâm, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Phải chăng đã đến lúc chúng ta nhìn lại con đường mà chúng ta đang đi?"
Tại một đạo quán ẩn mình trong rừng sâu, Linh Dược Sư Bạch Lão, một ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn ánh lên sự tinh anh, đang ngồi bên bàn đá. Một đệ tử trẻ cẩn thận đặt lá thư mời trước mặt ông. Mùi hương thảo dược nồng nàn trong đạo quán dường như dịu đi bởi sự nghiêm túc của khoảnh khắc.
Bạch Lão khẽ khàng mở lá thư. Đôi mắt ông lướt qua từng dòng chữ, biểu cảm trên khuôn mặt ông thay đổi từ tò mò sang thận trọng, rồi cuối cùng là một sự quan tâm sâu sắc. "Một cuộc luận đạo về bản chất... đã lâu lắm rồi không ai dám nhắc đến." Ông nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự suy tư. "Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Phải chăng, bệnh của Huyền Vực cũng vậy?"
Lục Vô Trần, ẩn mình trong bóng đêm, sử dụng những phương pháp bí mật, những trận pháp dịch chuyển không gian cổ xưa và thậm chí là những sinh vật linh liễu mà y đã thuần dưỡng, để đưa những lá thư đến tận tay các đối tượng đã được Tần Mặc chỉ định. Y di chuyển như một bóng ma, không để lại dấu vết. Y chứng kiến những phản ứng khác nhau của mọi người: sự phẫn nộ, sự giễu cợt, sự tò mò, và cả sự trầm tư. Y biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang bắt đầu nảy mầm trong tâm trí của Huyền Vực. Tiếng gió thổi lồng lộng qua những khe núi, mang theo những lời thì thầm của thư mời, lan tỏa đi xa, xa hơn nữa, báo hiệu một sự thay đổi đang đến.
***
Cùng lúc đó, tại tổng đàn Thiên Diệu Tông, mây mù bao phủ, gió mạnh thổi lồng lộng, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám. Bên trong Thái Cực Điện, nơi uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, không khí còn nặng nề hơn gấp bội. Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt tái mét, đang run rẩy dâng lên một bản sao của thư mời Đại Hội Luận Đạo.
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn ngồi trên ngai vàng, dáng người cao lớn, uy nghi, mái tóc trắng như tuyết được búi cao, nhưng vẻ mặt tuấn tú của hắn giờ đây bị bao phủ bởi một lớp sương lạnh lẽo. Ánh m��t xanh thẳm của hắn nheo lại khi đọc từng dòng chữ trong lá thư. Từng câu, từng chữ của Tần Mặc như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh và quyền uy tối thượng của hắn. Tiếng gầm gừ phẫn nộ không thể kìm nén thoát ra khỏi cổ họng hắn, khiến cả Thái Cực Điện như rung chuyển.
"Tần Mặc... Hắn dám! Một con kiến hôi dám thách thức thiên uy của ta! Đây là sự sỉ nhục không thể tha thứ!" Thiên Diệu Tôn Giả gằn lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây biến thành một tiếng gầm vang vọng, mang theo uy áp khủng khiếp. Hắn đập mạnh bàn, chiếc bàn đá cứng rắn lập tức nứt vỡ thành từng mảnh. Linh lực bùng nổ xung quanh hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình, cuốn bay mọi thứ trong điện. Những Hắc Thiết Vệ đứng gác bên ngoài cũng phải run rẩy, cảm nhận được cơn thịnh nộ tột cùng của vị Tôn Giả.
Trần Trưởng Lão quỳ rạp xuống đất, toàn thân run như cầy sấy. "Tôn Giả, chúng ta sẽ làm gì? Các thế lực trong Huyền Vực đang bắt đầu dao động. Tin tức về thư mời lan truyền quá nhanh, quá rộng. Ngay cả những tông môn vốn trung thành cũng bắt đầu có những cuộc tranh luận nội bộ." Y cảm thấy sự lạnh lẽo của băng tuyết lan tỏa khắp điện, như chính linh khí của Thiên Diệu Tôn Giả đang hóa thành băng giá bao trùm lấy y.
"Làm gì ư?" Thiên Diệu Tôn Giả đứng phắt dậy, bước xuống khỏi ngai vàng. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, găm thẳng vào Trần Trưởng Lão. "Hắn muốn chơi trò 'luận đạo'? Tốt! Ta sẽ cho hắn thấy 'đạo' của ta mới là chân lý duy nhất!" Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sát khí. "Truyền lệnh xuống, phát động chiến dịch bôi nhọ Tần Mặc. Tuyên bố hắn là tà ma ngoại đạo, kẻ muốn phá hoại Tiên Đạo chân chính. Rêu rao rằng hắn là một kẻ yếu hèn, không có linh căn, ghen ghét với con đường thăng tiên vĩ đại. Bất cứ ai ủng hộ hắn đều là đồng lõa, là kẻ phản bội Thiên Diệu Tông!"
Hắn quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa điện, nơi cơn gió mạnh đang rít gào, thổi tung những đám mây mù. "Hãy dùng mọi kênh truyền thông, mọi tông môn liên kết, mọi lời đồn đại. Phải làm cho cái tên Tần Mặc trở thành một cái gai trong mắt tất cả những ai đang theo đuổi Tiên Đạo! Phải biến hắn thành kẻ thù của cả Huyền Vực!"
Trần Trưởng Lão vội vàng dập đầu nhận lệnh, lòng thầm nghĩ, một cuộc thanh trừng tư tưởng và một cuộc chiến tranh tâm lý đang bắt đầu, với sự tàn nhẫn và quyết liệt hơn bao giờ hết.
Cùng lúc đó, trong một hang động bí ẩn, ẩm ướt của Linh Thú Sơn Mạch, mưa nhiều, ẩm ướt. Mộ Dung Tĩnh ngồi bó gối bên một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú của nàng. Bên cạnh nàng, Viên Minh ngồi im lặng, ánh mắt buồn bã nhìn ra ngoài cửa hang, nơi màn mưa trắng xóa bao trùm cả núi rừng.
Nàng đã nhận được tin tức về việc thư mời đã được gửi đi, và những phản ứng đầu tiên từ thế giới. Một áp lực lớn đè nặng lên vai nàng, một sự lo lắng về hậu quả của hành động mà nàng đã thực hiện. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Giống như một gánh nặng đã được trút bỏ, một sự thanh thản vì đã 'ra tay', đã làm điều mà lương tâm mách bảo.
"Viên Minh, ngươi thấy đó, thế giới này đã bắt đầu rung chuyển," Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng. "Chúng ta... đã đi đúng đường chưa?" Nàng không biết, nàng chỉ cảm thấy một sự cô độc lạ thường, nhưng đó không phải là sự cô độc của tuyệt vọng, mà là sự cô độc của người đã chọn một con đường khác, một con đường ít người đi.
Viên Minh quay lại nhìn nàng, ánh mắt y lộ rõ sự bối rối, nhưng cũng có một sự chấp nhận dần dần. Y đã chứng kiến sự thay đổi của sư tỷ mình, từ một người kiên định với Tiên Đạo trở thành một người dám thách thức nó. "Ta không biết, sư tỷ. Ta không biết 'đúng' là gì. Nhưng ta tin, sự bình yên của Thôn Làng Sơn Cước... là có thật. Ta tin vào những gì ta đã thấy, và ta tin vào sự lựa chọn của sư tỷ."
Mộ Dung Tĩnh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự thanh thản. Nàng nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời vẫn còn mây mù bao phủ, gió mạnh thổi lồng lộng. Một cuộc đại chiến đang đến gần, không chỉ l�� chiến tranh của linh lực, mà còn là chiến tranh của tư tưởng. Số phận của Huyền Vực giờ đây nằm trong tay hai phe đang dần hình thành, một bên là sự tự do của vạn vật, một bên là sự độc tài của Tiên Đạo. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, đã chọn đứng về phía sự tự do, bất chấp mọi hậu quả. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng nàng không còn cô độc. Trong sâu thẳm tâm hồn, nàng cảm nhận được một sự kết nối tinh tế, một sợi dây vô hình đang ràng buộc nàng với Tần Mặc – kẻ mà nàng từng coi là kẻ thù của Tiên Đạo. Cuộc Đại Hội Luận Đạo kia, sẽ là khởi đầu cho tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.