Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Cực Chân Nhân - Chương 10: Đứa bé

Trương Hoài Nhân đi tới ngoài cửa, đưa thẻ chứng nhận cho nam cảnh sát đang canh gác ở đó xem. Khi người nam cảnh sát đưa lại thẻ, hắn hỏi: “Tình huống ở đây thế nào?”

Người nam cảnh sát đáp: “Báo cáo. Hung khí trong hai vụ án mạng ASN087a và ASN087b được xác định là kéo lớn chuyên dùng cắt tỉa cành cây. Anh em đã chia nhau đi hỏi thăm các công ty liên quan, đặc biệt là công ty cây xanh thành phố – nơi lớn nhất trong số đó. Phát hiện giám đốc công ty này hai ngày nay không đến công ty làm việc, cũng không liên lạc được, anh em ngay lập tức tiến hành điều tra. Kết quả đã dẫn họ đến hiện trường vụ án mạng ASN087c. Nạn nhân nam là giám đốc công ty cây xanh thành phố, Phạm Hữu Tài. Nạn nhân nữ là thư ký giám đốc công ty này, Ngô Oánh. Hai nạn nhân được xác định tử vong trong khoảng thời gian từ 7 giờ đến 9 giờ tối hai ngày trước. Xin hết.”

Trương Hoài Nhân đang định đặt câu hỏi, thì chợt nghe tiếng chuông điện thoại của Nguyễn Anh Dũng vang lên. Hắn quay mặt nhìn về phía Nguyễn Anh Dũng. Lúc này, Nguyễn Anh Dũng đã lấy điện thoại ra nhận cuộc gọi: “Alo.”

“Báo cáo đội phó, vừa phát hiện hiện trường vụ án mới. Địa chỉ số 231 đường Nguyễn Thành, phường 2, quận 4.” Giọng cô Đại úy từ trong điện thoại truyền ra.

“Anh biết rồi, cảm ơn em.” Nguyễn Anh Dũng cúp điện thoại.

“Đi thôi.”

Ba chiếc xe bán tải lập tức lên đường đến địa chỉ vụ án mạng vừa xảy ra.

Ngồi trên xe, Nguyễn Anh Dũng hỏi Trương Hoài Nhân: “Cậu cảm thấy thế nào? Tên hung thủ chẳng khác nào một kẻ giết người hàng loạt, liên tục ra tay. Nói thật với cậu, một kẻ có mục đích rõ ràng, có chuẩn bị đầy đủ để giết người, tôi không nghĩ kẻ đó sẽ giết một giám đốc và thư ký bất kỳ. Nếu cho rằng hung thủ dùng hung khí là chiếc kéo lớn chuyên dụng vì sợ việc lấy trộm từ công ty bị bại lộ, nên ra tay diệt khẩu, thì điều này hoàn toàn không hợp lý chút nào.”

Trương Hoài Nhân đáp: “Sở dĩ anh nghĩ vậy là vì hắn tiến hành Âm Dương Tế. Nếu hắn diệt khẩu không để lại dấu vết, hoặc ngụy trang thành một tai nạn thông thường, hay bất cứ cách nào khiến chúng ta khó lòng biết được hung thủ là ai, có lẽ anh đã thấy hợp lý hơn. Nhưng hắn đã không chọn cách đó. Hắn chọn cách chỉ thẳng vào mặt chúng ta mà thách thức: “Này, kẻ giết người là tao đây! Mày không biết bố mày là ai à? Bố mày đã giết không ít người rồi, nhìn xem, cách giết người này có quen thuộc không nào?”. Anh thấy đấy, kiểu 'không phải tao thì còn ai vào đây nữa'. Theo em, chỉ có hai khả năng: hoặc hắn đang khiêu khích chúng ta, hoặc hắn cố tình làm vậy để che giấu điều gì đó.”

“Rốt cuộc hắn định che giấu điều gì?”

Trương Hoài Nhân lắc đầu: “Có thể là thân phận của hắn.”

Nguyễn Anh Dũng trầm mặc một lúc, hỏi: “Có lẽ cậu đúng. Hắn là kẻ thông thạo thủ đoạn phản trinh sát, xóa sạch mọi dấu vết tại mỗi hiện trường vụ án. Hắn rất có thể cũng am hiểu phương pháp khoanh vùng đối tượng tình nghi của cảnh sát.”

“Chúng ta cần phải điều tra thêm, cần thêm manh mối.” Trương Hoài Nhân thở dài.

Trong xe, không khí trở nên yên tĩnh, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng.

Khoảng mười lăm phút sau, đám người Trương Hoài Nhân đã tới nơi. Trước mặt họ là một ngôi nhà đang cháy hừng hực, cảnh sát chữa cháy dùng ba vòi rồng cố gắng dập tắt đám cháy. Ngọn lửa bốc cao, có xu hướng lan sang căn nhà bên trái. Hơi nước và khói thi nhau bốc lên.

Cách căn nhà đang cháy chừng hơn ba chục mét, ngay trên vỉa hè là hai thi thể, một nam một nữ, đều trần truồng và không có đầu. Nhiều người dân hiếu kỳ đứng bên ngoài khu vực phong tỏa để chụp ảnh và xì xào bàn tán. Cảnh sát và quân đội chia nhau đứng canh gác xung quanh khu vực phong tỏa thi thể và khu vực chữa cháy.

Trương Hoài Nhân không thấy kỹ thuật viên và pháp y bên cạnh hai thi thể, hẳn là họ chưa đến kịp. Trong ngày phát hiện ba vụ án mạng liên tiếp, họ đã bị dày vò đến kiệt sức, giờ này có lẽ vẫn còn đang tăng ca khám nghiệm cả ba vụ án kia, chưa thể thoát ra được.

Đừng nói là cảnh sát, liên tục chạy khắp nơi, liên tiếp chứng kiến hiện trường án mạng, Trương Hoài Nhân cũng cảm thấy mệt mỏi. Cái mệt mỏi về tinh thần là chủ yếu.

Tổ bốn và tổ năm của quân đội vừa xuống xe đã lập tức đi trợ giúp đồng nghiệp. Họ bắt đầu giải tán đám đông. Bị những người vạm vỡ với khuôn mặt phong sương, thần thái lạnh lùng, động tác chỉnh tề, lại còn cầm súng ống trên tay xua đuổi, dân chúng rất thức thời tan tác như chim muông. Không có ai có gan nán lại thêm vài giây.

Nguyễn Anh Dũng dẫn Trương Hoài Nhân xuyên qua vòng phong tỏa, tiến đến bên hai thi thể.

Nhìn thấy Nguyễn Anh Dũng đi tới, một nam cảnh sát mang hàm Trung úy, mặt còn lấm tấm than đen, đợi hai người họ quan sát xong mới tiến lại gần: “Báo cáo!”

“Nghệ, chuyện gì thế này?” Nguyễn Anh Dũng hiển nhiên nhận ra người Trung úy này, hỏi với giọng điệu trách mắng. Hiện trường vụ án bị hủy hoại là điều tồi tệ, cảnh sát được đào tạo không thể nào không biết điều đó.

Với vẻ mặt phức tạp, Trung úy Nghệ cúi đầu nhận lỗi: “Là lỗi của em, khi đến hiện trường, em đã không quan sát kỹ.”

Đội cảnh sát hình sự phân chia theo năng lực. Trong đội hình sự không thiếu người mang hàm cấp cao hơn Trung úy, thậm chí là cấp tá. Nhưng ai có năng lực hơn sẽ dẫn đội, bất kể người đó mang hàm gì. Không có năng lực dẫn đội, nhẹ thì phí thời gian vô ích, nặng thì kéo cả đội mất mạng trong tay tội phạm chứ chẳng đùa.

Người cảnh sát tên Nghệ đã là người được giao nhiệm vụ dẫn đội, anh ta hiển nhiên là người có năng lực. Anh ta cũng đã chứng minh năng lực qua việc tìm ra hiện trường vụ án mới. Tuy nhiên, sai lầm lần này của anh ta khó mà chấp nhận được.

“Đừng lằng nhằng, chuyện sai sót của cậu lát nữa tôi sẽ tính sổ. Tôi muốn biết chuyện này là thế nào?” Nguyễn Anh Dũng mắng.

Trung úy Nghệ thở dài nhẹ, chậm rãi kể: “Sau khi xác định được danh tính ba cô gái trong vụ án đầu tiên, chúng em chia nhỏ nhóm, quyết định đến từng gia đình của họ để thu thập thông tin. Em dẫn theo hai người đến nhà bố mẹ của Phạm Xuân Ý.”

“Lúc đến nơi, căn nhà đóng cửa, gọi mãi không có ai trả lời. Sau khi bàn bạc, anh Khắc ở lại trước cửa căn nhà chờ đợi, em và chị Mai sang nhà hàng xóm xung quanh hỏi thăm, mong muốn hỏi được số điện thoại của chủ nhà để liên hệ. Em đến nhà một người đàn ông ở số 290 bên đối diện, biết được căn nhà này đã đóng cửa mấy ngày, chủ nhà không biết đi đâu, cũng không nghe họ nói gì cả, giống như họ đã lặng lẽ rời đi trong đêm.”

“Linh tính mách bảo có điềm chẳng lành, em quay về căn nhà cũ, nói cho anh Khắc biết suy nghĩ của mình. Em và anh Khắc quyết định phá cửa xông vào.”

“Hai anh em phá cửa, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi lạ. Bọn em tìm khắp tầng trệt không thấy có vấn đề gì, liền cùng nhau lên tầng trên.”

“Đến hành lang tầng một, em rẽ phải, anh Khắc rẽ trái. Đến căn phòng đầu tiên bên phải, em thấy cửa mở hé, bèn đưa mắt nhìn vào trong qua khe cửa. Bên trong là hai thi thể không đầu được xếp ngồi giữa một vòng tròn nến, trên đầu có những con giun kia. Cảnh tượng này cực kỳ tương tự như vụ án đầu tiên ở chung cư. Điểm khác biệt là giữa hai thi thể không đầu còn có một người đứng quay lưng về phía cửa.”

“Em đã từng chứng kiến cảnh tượng thê lương như thế, nên có chút miễn nhiễm. Em tập trung nhìn người đứng quay lưng về phía mình, thấy người đó mặc áo khoác ngoài màu đen, đầu rất lớn, bên ngoài là một lớp lông xù.”

“Em cố gắng không gây ra tiếng động, rón rén đi gọi anh Khắc. Hai anh em quay lại căn phòng, nhận ra kẻ đầu to vẫn còn đứng đó, vẫn quay lưng về phía cửa. Hắn ta dường như vẫn chưa biết có người đã đến.”

“Hai anh em dùng mắt ra hiệu, cùng lấy súng, lên đạn. Sau đó em đạp cửa sang một bên, hét lên: “Cảnh sát! Giơ tay lên, đừng động!” Kẻ quái dị không giãy giụa, cũng không phản ứng gì, chỉ là trong miệng phát ra tiếng “ư ư” cổ quái.”

“Thấy kẻ này không có bất kỳ hành động nào, chỉ đứng đó một cách quái lạ, anh Khắc tiến đến gần, định khống chế. Khi anh Khắc còn cách kẻ này chừng nửa mét, cái đầu lông xù kia lắc lư, để lộ ra mặt nạ đầu heo chứ không phải mặt người.”

“Anh Khắc tức tốc đưa tay trái giật mặt nạ đầu heo ra, kẻ lạ để lộ cái đầu. Cái đầu rất nhỏ, trông như của một đứa bé. Anh Khắc bảo: “Quay đầu lại.” nhưng kẻ quái dị không làm theo. Anh ấy đành đi vòng qua phía bên kia để nhìn.”

“Vừa nhìn thấy, anh ấy hô lên: “Là đứa bé, là mặt một đứa bé trai!” Nghe vậy, em vội vàng chạy qua đó nhìn. Hai anh em đều giật mình. Người này cao gần một mét tám, nhưng khuôn mặt lại như đứa trẻ con. Một cái đầu của trẻ con trên thân hình người lớn. Chúng em cảm thấy điều đó thật bất thường.”

“Kẻ quái lạ với cái đầu trẻ con trợn hai mắt, ngơ ngác nhìn em và anh Khắc, miệng cứ “ư ử” không rõ hàm nghĩa.”

“Em cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, chợt dùng hai tay xé toạc áo khoác màu đen kia ra. Trước mặt hai anh em là một người với nửa thân trên là đứa bé, phần dưới là một đôi chân dài giấu sau lớp quần ống rộng.”

“Em kéo luôn cái áo trên người kẻ này xuống, nhận ra đây chỉ là một đứa bé khoảng sáu, bảy tuổi. Do dáng vóc nhỏ bé, để có thể mặc được bộ áo vải đen và áo khoác ngoài, hẳn có ngư��i đã cố ý sắp đặt như thế này. Hai cánh tay của đứa bé được gắn thêm một phần nhựa giả kéo dài, tạo thành cánh tay dài như của người lớn.”

Những dòng chữ này được chuyển ngữ và thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free