(Đã dịch) Xuyên Nhập Liêu Trai - Chương 120: Phụ thể
Ban đêm, hoàng hôn bao trùm bốn phía, chẳng biết từ lúc nào đã có gió nổi lên, rít vù vù, cứa vào mặt người ta một cái lạnh cắt da cắt thịt.
Song so với thời tiết khắc nghiệt, khung cảnh nơi đây càng thêm lạnh lẽo, lòng người cũng vì thế mà run sợ.
Một con sói trông như bình thường, vậy mà lại có thể mở miệng nói tiếng người, cất lên những lời kinh hoàng: "Núi này là của ta, cây này là của ta trồng; muốn từ đây đi qua, hãy lưu lại tài vật mua đường!"
Loại lời lẽ quen thuộc này, nếu từ miệng một đám sơn tặc nói ra, ắt sẽ uy phong lẫm liệt, khí thế áp đảo, nhưng khi phát ra từ miệng một con sói, lại khiến người ta đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí từ xương cụt xông thẳng lên trên, lan khắp toàn thân, cả người run rẩy, chỉ thấy toàn bộ lông tơ đều dựng đứng.
Loảng xoảng! Loảng xoảng!
Vị hộ vệ vốn cầm đao định xua đuổi con sói không khỏi cảm thấy nỗi sợ hãi thấu xương, năm ngón tay buông lỏng, binh khí tuột tay rơi xuống: "Yêu quái nha!"
Hắn rốt cuộc cũng chỉ là một hộ vệ nhỏ bé, cho dù có chút công phu trong người, nhưng chưa từng trải qua thực chiến bao giờ. Một khi gặp phải chuyện quỷ dị như vậy, lập tức hồn bay phách lạc.
Hắn chỉ hận cha mẹ sinh ra sao không cho mình thêm một cặp chân, lập tức hoảng loạn chạy trốn xuống chân núi.
Thấy người kia đi đầu, hai hộ vệ khiêng kiệu khác cũng có phần hoảng loạn, cũng muốn chạy trốn ——
"Không được đi!"
Vào thời điểm mấu chốt, Lý Dật Phong quát to một tiếng. Hắn dù chỉ là một người đọc sách, trong bụng có nhiều sách vở hơn là sức lực hai cánh tay, nhưng lâm trận không hề sợ hãi, thậm chí còn hơn hẳn đám võ phu kia.
Hắn từ bên trong kiệu chui ra, túm lấy Trương Thiên Sư đứng cạnh mình: "Chúng ta có Thiên Sư trấn giữ, há sợ một con lang quái!"
Quả nhiên, những lời này vừa thốt ra, hai gã hộ vệ tâm tình ổn định hơn nhiều. Phải biết rằng Trương Thiên Sư am hiểu phi kiếm thuật, có thể ngoài trăm dặm chém giết đại xà trăm năm. Có hắn ở đây, dù sói hóa thành yêu cũng chẳng đáng sợ.
"Hì hì! Cái thứ Trương Thiên Sư chó má gì chứ, chỉ là một thần côn lừa đời lấy tiếng mà thôi."
Lúc này, con sói kia lại lần nữa lên tiếng, sau đó dùng hai chân sau đứng thẳng, nghênh ngang đi tới.
Lý Dật Phong cùng đám người kinh hãi thất sắc, lập tức nấp sau Trương Thiên Sư, nói: "Thiên Sư mau ra phi kiếm đi!"
Trán Trương Tự Nhiên đổ mồ hôi như tắm, lưng sớm đã bị mồ hôi lạnh ướt đẫm, trong lòng không khỏi chửi thầm: ta có phi kiếm cái chó gì! Sợ đến mức són cả ra quần rồi...
Vị thần côn giả danh lừa bịp kia tuy vậy, nhưng dù sao cũng từng tọa thiền ở Long Hổ Sơn một thời gian ngắn, mưa dầm thấm đất, đối với đạo pháp cũng có chút kiến thức sơ sài. Bởi vậy, Trương Tự Nhiên có thể nhìn ra được, con sói trước mắt này không phải là thành yêu, mà là bị một tu sĩ dùng Âm Thần Phụ Thể, bị đoạt xá rồi.
Sở dĩ có thể đưa ra kết luận như thế, đều bởi vì Trương Tự Nhiên quan sát thấy con sói nói tiếng người này ở ngôn hành cử chỉ căn bản không phù hợp với thói quen của một lang yêu, thanh âm cũng không giống. Hơn nữa, rất có thể là bị một vị nữ tu sĩ dùng Âm Thần phụ thể, thao túng nó để dọa người.
Nó không chỉ biết dọa người, mà còn có thể cắn người.
Âm Thần Phụ Thể, đoạt xá...
Người có công lực như vậy khẳng định đã kết thành Kim Đan, hoặc tu vi cao hơn thế. Nếu là tu vi bình thường, chỉ dám xuất Âm Thần căn bản không dám tùy tiện phụ thể, bởi vì Âm Thần bất ổn, rất dễ dàng sẽ bị đối tượng đoạt xá cắn trả, hơi không cẩn thận, ngược lại sẽ dẫn đến hồn phi phách tán, hóa thành tro bụi.
So sánh với con người, đoạt xá cầm thú dễ dàng hơn một chút, nhưng tương tự cũng phải có tu vi Kim Đan —— đây là một cánh cửa quan trọng.
Song bất kể thế nào, người đứng sau con sói này cũng không phải hạng người Trương Thiên Sư có thể đắc tội hay đối phó được. Dù bị đối phương mắng là thần côn, hắn cũng chẳng dám lên tiếng.
"Thiên Sư, mau ra phi kiếm đi!"
"Khụ... Đại quan nhân à, lần trước ta làm phép, hao tổn pháp lực quá nhiều, hôm nay không thể xuất ra phi kiếm được..."
"Cái gì?"
Lý Dật Phong nhất thời hoảng loạn thần sắc. Thường ngày ung dung tự tại, vênh mặt hất hàm sai khiến, gia nghiệp lớn mạnh, thậm chí danh tiếng Cử nhân công danh có thể khiến vạn vạn dân chúng sợ hãi như hổ, nhưng giờ phút này trong chớp mắt mất đi tất cả ý nghĩa, chẳng có chút tác dụng nào.
Ở trước mặt một con lang yêu, đối phương làm sao có thể vì địa vị thân phận của hắn mà kiêng kỵ điều gì?
Người yêu khác đường, phân thuộc hai thế giới. Các quy tắc sinh hoạt của con người trong mắt yêu ma, cũng chẳng có quá nhiều lực ước thúc hạn chế.
Hóa ra, trên đời này thật sự tồn tại yêu quái...
"Vậy phải làm sao bây giờ? Ngươi là Thiên Sư, nhất định có biện pháp chứ."
Thỏ cùng đường còn cắn người, Lý đại quan nhân nóng nảy không còn cách nào khác, vồ lấy Trương Thiên Sư, nhất định phải hắn nghĩ ra biện pháp.
Trương Thiên Sư nhướng mày, trong lòng chợt nảy ra một ý hay, lấy làm chắc chắn, liền nói ngay: "Đại quan nhân, ta có biện pháp rồi. Thật ra thì con sói này cũng không phải là thành yêu, nó là bị nhập vào thân đoạt xá, mượn thân truyền thần."
Lập tức đem suy nghĩ kỹ càng trong lòng nói ra.
Con sói lúc này đã đi đến gần, nghe được rành mạch từng lời, cười lạnh hắc hắc nói: "Thì ra thần côn ngươi cũng có mấy phần kiến thức đó chứ!"
Lý Dật Phong nghe xong, hít một hơi khí lạnh, nhưng khi biết đối phương không phải là yêu, mà là một tu sĩ loài người, hắn cũng cảm thấy không còn hoảng loạn như vậy nữa: "Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao lại giả thần giả quỷ đến dọa người!"
Con sói hừ lạnh một tiếng: "Nói cho ngươi biết, ta không phải đến để dọa người, ta là đến để ăn thịt người."
Chữ "ăn" vừa ra khỏi miệng, mắt lộ hung quang, nó chợt phóng vọt lên, há miệng tàn bạo cắn về phía Lý Dật Phong.
"Ôi..."
Lý đại quan nhân phản ứng khá mau lẹ, liền lăn lông lốc một cái —— chỉ tiếc hắn thường xuyên lưu luyến chốn phong hoa tuyết nguyệt, thân thể sớm đã bị tổn hao không ít, một chiêu này chỉ có thể lăn, còn phần "lông lốc" thì chẳng làm được, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, the thé kêu lên: "Địch Tử, Mạc Thiên Phong, ai giết được con sói này, ta trả một ngàn quan tiền!"
Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, cộng thêm lúc trước hai gã hộ vệ cũng nghe nói, con sói này không phải yêu quái, mà là bị nhập vào thân đến gây sự, dũng khí của bọn họ tăng thêm mấy phần. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đồng thời hô to một tiếng, cầm lấy đao lao lên.
Chỉ có Trương Thiên Sư trong lòng hiểu rõ, nếu cao nhân phía sau màn nhập vào thân đoạt xá kia ra tay, mấy người bọn họ dù làm bia đỡ đạn cũng không đủ tư cách. Bởi vậy, ánh mắt hắn đảo quanh, tìm thời cơ, xoay người chạy xuống núi.
Lý Dật Phong nhìn thấy, lập tức kinh hãi. Trong lòng hắn đã có phần nào manh mối, cắn răng một cái, chẳng màng đến mọi thứ, cũng vội vàng bỏ chạy theo.
"Kiệt kiệt, chủ nhân của các ngươi cũng chạy rồi, hai người các ngươi chẳng lẽ muốn làm kẻ chết thay sao!"
Con sói nhanh nhẹn xê dịch, né tránh giữa những lưỡi đao, cũng không hung hăng tấn công, giống như đang đùa giỡn vậy.
Địch Tử cùng Mạc Thiên Phong quay đầu nhìn lại, không những đại quan nhân đã chạy, Trương Thiên Sư dường như còn chạy trốn nhanh hơn, trong lòng bọn họ nhất thời nảy sinh sợ hãi, nhân lúc đối phương đùa giỡn, chẳng màng gì nữa, xoay người bỏ chạy.
Kết quả là, trên con đường hẹp quanh co xuất hiện một màn quỷ dị lại có phần buồn cười —— đi đầu tiên là một gã đạo sĩ chạy trốn thật nhanh, đầu cũng chẳng dám ngoảnh lại; phía sau đạo sĩ, là một người mặc hoa lệ, chân mang hài trắng, vị đại quan nhân kia đang chạy trối chết, thở hổn hển; sau đó nữa, là hai gã hán tử cường tráng, sải bước như bay.
Rất nhanh, hai hán tử đã vượt qua Lý Dật Phong.
Lý Dật Phong nhìn thấy, gần như tối sầm mặt mũi, cắn răng hô: "Các ngươi mau dừng lại cõng ta, ta chạy không nổi!"
Hai hán tử liếc mắt nhìn nhau, có chút do dự. Phía sau, giọng điệu đều đều của con sói truyền đến: "Không sợ chết, các ngươi thì cứ ở lại cõng hắn!"
Quay đầu nhìn lại, thì thấy con sói kia đã đuổi kịp Lý Dật Phong, chỉ cách ba bước chân rồi.
Tình hình như vậy, hai gã hộ vệ làm sao còn dám dừng lại? Bọn họ chạy trốn càng nhanh hơn, Mạc Thiên Phong vừa chạy vừa hô: "Đại quan nhân, chúng ta xuống núi gọi người đến giúp!"
"Khốn kiếp! Hai tên khốn kiếp các ngươi, mau cút trở lại đây!"
Lý Dật Phong hết sức gào thét, bước chân lảo đảo một cái, suýt nữa ngã lăn ra; mà chỉ trong vài hơi thở, hai gã thủ hạ đã chạy mất hút, không ngoảnh đầu nhìn lại.
"Hì hì..."
Tiếng cười của con sói đã vang vọng bên tai, tràn đầy một vẻ hài hước quỷ dị.
Mọi quyền thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.